Longfic

[Longfic] [ChanBaek] – Baby Don’t Cry – Chap 4

coxnue9

Chap 4:

Một lúc sau không gian trở nên im lặng, cảm thấy kì lạ ChanYeol mở mắt ra rồi ngồi dậy thì thấy tấm lưng nhỏ của cậu hướng về anh, cậu đang ngồi bó gối ôm mặt dưới giường của anh:

– Này! Ngồi đó làm gì thế? – Anh vừa hỏi xong thì để ý lưng cậu đang run lên.. hình như..:

– Hic..hic.. sao anh lại ghét tôi? hic.. – BaekHyun thật sự rất sợ, sợ mọi người ghét mình, sợ ai đó la mắng mình, cậu nhỏ nhoi lắm, lại dễ khóc, cậu cũng không hề biết cậu càng khóc thì ChanYeol càng bối rối, anh nhăn mặt, gãy đầu:

– Tôi không ghét cậu.. chỉ là.. chỉ là hôm nay tôi hơi mệt thôi – Nếu như đuổi thẳng cậu ra ngoài thì sẽ bị ông Park la, như vậy thì càng không thể làm cho cậu khóc lớn hơn được.

– Vậy sao? Vậy tôi sẽ ngồi đây… hic – Cậu đưa tay quệt nước mắt mình – Đợi anh ngủ dậy, nghỉ mệt xong rồi mình sẽ học – BaekHyun nhìn ChanYeol đang ngồi nhìn mình bằng cặp mắt tròn xoe.

~Aishh.. cái tên này..~

– Vậy thì cậu cứ thoải mái. Nhưng nhớ. Phải giữ im lặng, tuyệt đối không được làm ồn. Khi nào không thể đợi nổi nữa thì cứ việc đi ra – ChanYeol cười với BaekHyun. Chỉ là nụ cười bình thường thôi nhưng cậu cũng đủ biết nó không thân thiện tí nào.

– Được. Tôi có thể – BaekHyun mím môi, gật đầu lia lịa. Cậu thể hiện cho ChanYeol thấy là cậu rất quyết tâm.

~Tôi phải làm cho anh được thành tích cao để có thể giữ được công việc này. Umma àh! Hai nhóc àh! Byun BaekHyun này có thể làm được!~

ChanYeol cười khẩy rồi nằm xuống kéo chăn lên tận đầu. Chưa được mấy phút sau thì đã nghe tiếng ngáy phát ra.

~Ahh.. thật sự là mệt vậy sao? Vậy là anh không gạt tôi rồi..~

– Haizz.. sao mà buồn ngủ vầy nè ==

………………

[3 tiếng đồng hồ sau – 11h30 khuya]

*Nhạc chuông* *Reeeengggggg.. ChanYeol ơiiiiii.. EunJin đang gọi anh này.. mau nghe máy đi…*

– Hơ.. – ChanYeol lật đật ngồi dậy bắt điện thoại – Alô. Anh nghe đây EunJin àh. – Với cái nhạc chuông um sùm này thì anh không thể nào từ chối được.

– MÀY NGHE CHO RÕ ĐÂY. CON NHỎ BẠN GÁI MÀY ĐANG TRONG TAY TỤI TAO. KHÔN HỒN THÌ RA BÃI ĐẤT TRỐNG Ở KHU CÔNG NGHIỆP GẦN TRƯỜNG MÀY NHANH. Ở ĐÂY TAO ĐANG CÓ CHỪNG 50 ĐỨA. MÀY MÀ RA TRỂ THÌ TAO KHÔNG BẢO ĐẢM CON NHỎ NÀY ĐÂU NHÉ. – Tiếng người đàn ông quát tháo trong điện thoại thật sự làm cho ChanYeol tức giận. Vo tay thành nắm đấm. Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã tắt máy.

– Aishhhh.. – Anh điện lại nhưng lại không ai nghe máy. Rời khỏi giường, đang định bước xuống thì anh sơ ý đá phải BaekHyun đang để cái đầu lên giường anh ngủ làm cho cậu bật ngửa té ra sau.

– OAAA.. UMMA AHH.. TRỜI SẬ.. – Không để BaekHyun hét thêm nữa, anh nhanh chóng chạy tới bịt miệng cậu lại. Để cho cậu bình tĩnh rồi anh mới buông ra.

– Nín đi. Không sau nữa rồi – ChanYeol ôm anh vào lòng rồi chợt nhớ tới cô bạn gái mình đang trong tay tụi kia, anh liền buông ra rồi đứng lên đi ra mở cửa.

– Hơ.. – Vừa kịp hoàng hồn vì cú đá và cái ôm của ChanYeol, cậu chạy tới nắm lấy bắp tay anh – Này.. anh đi đâu vậy? Tôi muốn đi theo – ~Chú có nói là phải tìm hiểu và đi theo ChanYeol mới có thể hiểu được cậu ấy. Đây là điều đầu tiên phải làm.~

– Đi ăn tiệc máu. Cậu dám đi? – ChanYeol nhìn vào đôi mắt BaekHyun. Cả, thấy một tia sợ hãi phóng ra – Sợ rồi phải không?

– Ai nói.? Đi thì đi. – ~Hừ.. Byun BaekHyun này không có sợ gì đâu nhá.~

………..

[Trên chiếc xe BWM của nhà họ Park]

– Sao lại không nói với chú? – BaekHyun quay sang hỏi ChanYeol. Vì lúc nãy anh đã bắt cậu trèo tường với anh, cảnh cáo cậu không được kể ra. – Anh có chắc là họ đang giữ cô ấy không? – Mặc cho cậu hỏi, anh vẫn không trả lời.

– Alô. Mày kéo 50 đứa lại bãi đất trống khu công nghiệp gần trường tao. Mau. – ChanYeol vo tay lại. Mắt bắt đầu nhăn lại. BaekHyun quan sát ChanYeol nhiều lần rồi. Cậu thật sự không thích lúc anh tức giận hay nhăn nhó. Vì nó không được đẹp đối với người luôn lạc quan như cậu.

……….

*Kéttttttt*

– Ặc.. đông quáá. – BaekHyun quan sát nhìn ra cửa sổ.

*Cạch*

– Cậu ngồi yên trong đây. Không được ra ngoài – Từ khi nào ChanYeol đã khoá xe để cậu ở đó một mình.

– Hơ. Anh tính chém nhau thật sao? – Byun BaekHyun ơi là Byun BaekHyun. Đã ra tới đây không lẽ là giỡn sao?

ChanYeol đứng nhìn tên đầu xỏ đang đứng ở chổ cao nhất nhìn mình. Tên đó đứng lên, bước xuống và tiến lại chổ anh.

– Mày. Còn nhớ tao không? – Hắn đứng đối diện với ChanYeol rồi hỏi. Hắn thật sự cao to, có thể là gấp đôi anh.

– Hừ.. mày là ai? – ChanYeol nhìn hắn, mặt anh không tỏ ra cái gì gọi là sợ hãi cả. Anh là người chỉ đứng dưới cha mình ở cái thế giới ngầm này mà thôi. Cần gì phải sợ cái tên này.

– Mày.. Grừ.. – Hắn giơ nắm nắm lên gián xuống mặt ChanYeol nhưng anh đã lấy tay đỡ lại. Hắn nén giận giựt tay ra, quát – MÀY CÒN NHỚ LẦN MÀ MÀY ĐÃ QUÉT SẠCH KHU 3 ĐÃ RA TAY CHÉM ĐỨT MỘT BÊN CÁNH TAY CỦA MỘT ĐỨA KHÔNG? – Hắn quan sát ChanYeol rồi nói tiếp – NÓ LÀ EM TRAI TAO. BÂY GIỜ TAO PHẢI GIÚP NÓ ĐÒI LẠI CÁNH TAY VỚI MÀY.

– EunJin đâu? – Thật sự ChanYeol không màng tới những gì mà tên đó nói.

– GIỎI. MÀY GIỎI. – Tên đó cười nhìn ChanYeol – XIN LỖI MÀY. NHƯNG TAO CHỈ LẤY ĐIỆN THOẠI NÓ LỪA MÀY RA THÔI. KAKAKAKAKAKAKAKAKA – Hắn cười lớn vào cơn tức giận của ChanYeol. Anh thật sự không thể kìm chế được nữa. Vừa đưa tay vào túi lấy súng ra thì..

*BRỪMMMMM.. BRỪMMMMMM..*

Cả khu đất trống đã bị 25 chiếc môtô đã bao vây hết phân nữa phần đối diện của hắn. Cả đám người của tên đó bỗng dưng bất ngờ. Nhưng với ChanYeol thì nó không có gì là ngạc nhiên hay bất ngờ cả.

– Boss.! Tụi em đến trể. – Một tên bước xuống xe cất tiếng nói với ChanYeol. Anh không nói gì cả chỉ nhìn tên trước mặt mình rồi cười khẩy.

– Bây giờ mày muốn gì? – ChanYeol bước thêm một bước nữa. Hắn lùi ra phía sau. Anh thật sự không ngờ hắn đã làm ám hiệu nhỏ bằng tay cho tên đàn em. Sau khi hiểu ý rồi tên đó phóng đi ra. – Hừ. Đàn em mày. Bỏ chạy sao? – ChanYeol càng bước thì tên đó càng lùi ra sau. Lùi tới khi hắn đụng phải chiếc xe của đàn em hắn. Tưởng chừng hắn đã sợ nhưng..

*Bịch*

– Ummmmhh.. – Byun BaekHyun từ khi nào đã bị bắt trói và dán miệng lại thẩy ra phía sau ChanYeol. Bên lưng là sợi dây trói đầu dây thì đang trong tay đàn em của tên đó. Anh quay sang thì bất ngờ trợn mắt nhìn BaekHyun đang nước mắt đầm đìa nhìn mình.

– Mày.. – ChanYeol nắm áo tên đó cúi xuống – Thả cậu ta ra – Anh cũng không hiểu vì sao mình lại đứng ra để bảo vệ cậu.

– Sao? Thả àh? Được. Nhưng mày để lại cánh tay của mày ở đây đi rồi tao thả nó – Dứt lời hắn gằn lấy tay ChanYeol giựt ra khỏi áo mình rồi thẳng lưng lên và cười lớn.

– Hừ.. không đời nào. – ChanYeol vừa dứt lời thì tên đó ra dấu bảo đàn em hắn đánh BaekHyun. Từng đòn roi quất mạnh xuống người cậu bé. Vừa được 3 roi thì…

– DỪNG LẠI.

End chap 4.

2 thoughts on “[Longfic] [ChanBaek] – Baby Don’t Cry – Chap 4

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s