Longfic

[Longfic] [ChanBaek] – Baby Don’t Cry – Chap13

Image

[Ở căn hầm tối]

– Đại ca àh. Em nghĩ.. nếu như mình làm theo lời nó nói.. sẽ quá lộ liễu đấy..

– Hừ.. Tao cũng không tính là sẽ làm như vậy.

– Vậy thì phải làm sao ạh?

– Cứ tìm một nơi nào đó.. bán quách nó đi.

…………………………

[Nhà họ Park]

– BaekHyun àh. Nếu đã có thể nói được thì mai cậu có thể đi học rồi đó. – ChanYeol vừa nói vừa cho cậu uống thuốc. Lúc nào uống thuốc cũng như đang đánh trận vậy.

– Hưm?? – Cậu vui mừng nhìn ChanYeol. Mặc dù chưa có thể nói lớn cũng như nói nhanh nhưng với kẻ nói nhiều mà không được nói mấy ngày nay quả là như cực hình.

– Tôi nói thật – Anh đưa tay đón cốc nước chổ cậu rồi bước xuống giường. – Cậu ngủ đi. Tối dậy ăn tối rồi ngủ sớm nha. – ChanYeol ân cần dặng dò.

– Anh.. đi.. đâu?? – BaekHyun khó hiểu hỏi anh. Bộ tối nay cậu phải ở nhà một mình sao?

ChanYeol bối rối nhìn cậu. Lúc trưa EunJin có hẹn anh tối nay ra nói chuyện.. anh thì không muốn lấy lí do này để bắt cậu phải ở nhà một mình.

– Tôi đi công chuyện tí. Không gì đâu.

BaekHyun nhìn anh một hồi rồi cười. Song, cậu đắp chăn lên ngủ. Anh thấy thế cũng đi ra ngoài đóng cửa cho cậu ngủ.

*cạch*

~Lúc chiều umma có gọi cho mình.. chắc là nhớ mình lắm..

Không biết dạo này bọn kia có đến tìm umma không.. mình lo quá..

Làm sao để mở miệng mượn tiền ChanYeol bây giờ..~

……………..

[Tại một quán nước]

EunJin đang ngồi đợi anh trên cái bàn được đặt ở góc khuất tối. Đây cũng là nơi hai người thường hẹn nhau.. cô đau lòng nhớ lại chuyện cũ.. hôm nay hẹn anh ở đây vì muốn anh sẽ nhớ lại lúc trước. Sẽ quay lại với cô..

~Em sẽ cho anh cơ hội..

Nếu như anh vẫn không thay đổi..

Thì em thật sự sẽ làm điều có lỗi..~

Đang suy nghĩ thì thấy anh nhắn tin nói là đang tới thì cô loay hoay đem đồ trang điểm ra xem lại mặt mũi của mình. Hôm nay cô trang điểm rất kĩ. Cũng mặt đồ rất đẹp để đợi anh. EunJin khẽ đóng hộp phấn lại rồi ngồi im lặng.. cô rất sợ phải mất anh.. rất sợ sẽ có người cướp ChanYeol của cô đi mất.

EunJin rất hận cậu ta.

Hận đến đỏ mặt vì không thể chính tay băm nát cậu ta ra.

Nắm tay thành nắm đấm. Đôi môi đẹp mím chặt lại đầy tức giận. Cô nhất định sẽ không để cậu cướp mất anh.

Đang suy nghĩ thì cô thấy bóng dáng quen thuộc bước vào. Anh đi từ xa đã làm bay mất tâm trí của mọi người. ChanYeol lúc nào cũng rất đẹp.. rất cao sang.. cậu ta hoàn toàn không có cái tư cách sóng vai với anh.. chỉ có cô mới có cái quyền đó..

.

.

ChanYeol gọi nước xong rồi bước tới chổ EunJin đang ngồi. Quá quen thuộc nên không làm mất thời gian để tìm chổ. Kéo ghế ngồi xuống đối diện. Anh im lặng nhìn cô. EunJin bối rối ngồi thẳng lưng an, đôi mắt xinh đẹp không định vị một chổ.

– Àh.. àh.. Anh mới tới.. – Mãi lắm cô mới có thể lên tiếng.

– Ừm. Em hẹn anh ra có gì không? – ChanYeol nghĩ tới BaekHyun phải ở nhà ăn tối một mình thì cảm thấy khó chịu.

– Anh.. không muốn gặp em àh?? – EunJin đau xót nhìn anh. Sao ChanYeol có thể quá phũ phàng như thế?

ChanYeol im lặng không trả lời. Mặc cho đôi mắt cô cứ dán chặt lên người mình, anh đưa mắt ra ngoài đường. Bây giờ ChanYeol không còn muốn nghĩ đến chuyện của hai người nữa rồi.

– Mới đi một tí thôi mà. Nhớ đến thế rồi sao? – EunJin mỉa mai nhìn anh.

– Em nói cái gì? – ChanYeol vừa dứt câu thì điện thoại báo tin nhắn.

Đưa tay lấy cái điện thoại trong túi mình ra. Là BaekHyun.

<From: BaekBaek Đại Nhân Siêu Cấp Đáng Yêu.
To: ChanYeol.
Tôi chờ cơm anh đó.>

Dù hơi bực mình vì cậu không nghe lời nhưng không hiểu tại sao miệng lại nở ra nụ cười. Để điện thoại vào túi, ngước lên thì thấy EunJin đang nhìn mình đăm đăm. Khẽ giật mình, ChanYeol lên tiếng:

– Nếu không có gì thì anh về. – Vừa định đứng lên thì cô nắm tay anh lại.

– Thứ bảy em sang nhà anh được không? – ChanYeol vừa định hỏi cô làm gì thì EunJin nói luôn – Em chỉ đến ăn một bữa cuối thôi. – Rồi dùng đôi mắt khẩn cầu nhìn anh.

ChanYeol cũng không đành từ chối. Nên gật đầu rồi nắm lấy tay cô gạt ra. Song, đến quầy tính tiền và đi thẳng ra xe.

~Hừ. Định sẽ xin lỗi anh thì lại anh lại trưng cái mặt đáng ghét đó ra.

Cười.

Chắc là với nó rồi.

Thứ bảy này.. tôi đến xem thử anh có cười được hay không~

………………………..

NGÀY THỨ SÁU.

– BAEKHYUN ÀH.. MAU DẬY ĐIIIIII – ChanYeol bực mình đứng trước cửa phòng cậu. Chắc dạo này ăn rồi ngủ không nên thành thói quen rồi. Anh đã đứng đây đợi 30 phút rồi mà cậu vẫn chưa chịu ra.

*cạch*

– Oaa.. ra.. rồi.. – BaekHyun gấp gáp mở cửa đi ra. Liền bị ChanYeol lôi kéo xuống dưới nhà xe.

……………….

[Trên xe]

– Chan..Yeol.. àh.. – BaekHyun ngập ngừng nhìn anh.

– Sao? – ChanYeol đang ngồi xem điện thoại, nghe cái giọng nhỏ nhỏ khàn khàn của cậu liền quay sang nhìn.

– Hôm.. nay.. tôi.. sẽ.. không.. bị.. sao.. chứ? – Cậu thật sự rất sợ hôm nay sẽ gặp chuyện giống như hai ngày đầu tiên.

– Nhất định là không – ChanYeol đau xót nhìn cậu. Đưa tay nắm chặt tay cậu như lời khẳng định.

………………..

[Lớp học]

BaekHyun vừ bước vào lớp thì vài người chạy lại hỏi thăm cậu. Giật mình nhìn mọi người vì mình không thể trả lời nhiều như thế được. Chưa biết tính sau thì ChanYeol đã đi đến và đem cậu đặt xuống chổ ngồi. BaekHyun cảm thấy rất vui vì được mọi người quan tâm nên mặt mày rạng rỡ ra hẳn. Anh thì nói sẽ đi mua đồ ăn sáng nên đã ra ngoài.

Cậu vừa ngồi xuống không bao lâu thì có một người đi vào. BaekHyun nhìn cậu ta đi vào thì bỗng thấy quen.. hình như đã gặp ở đâu rồi. Có lẽ người kia cũng vậy nên đã đi đến trước bàn học của cậu, chưa được 3 giây thì cậu nhận được nụ cười xinh đẹp của y.

– Tôi là JongIn. Còn cậu là người làm tôi ngã hôm trước phải không? – Như bắt được vàng, y nắm lấy vai cậu mừng rỡ. JongIn đã rất tiếc sau khi để cậu đi mất sau lần gặp hôm trước. Y đặt biệt rất thích BaekHyun. Thấy cậu như nhớ ra rồi khẽ gật đầu cười bối rối với mình – Cậu tên là BaekHyun àh? – Y nhìn vào bản tên của cậu, không ngờ lại được gặp và còn học chung với BaekHyun. JongIn nghĩ rằng đây chính là duyên phận rồi.

– Vâng.. – BaekHyun đỏ mặt cúi xuống. Từ nãy đến giờ cậu bị y nhìn như muốn nuốt vào bụng.

– Cậu có thể nói được rồi àh? Nhưng.. hình như vẫn chưa hẳn.. – JongIn khẽ nhíu mày đau lòng nhìn cậu. Nhưng lại thấy má BaekHyun bỗng đỏ lên thì hoá đá. Y chưa thấy ai đáng yêu như vậy. Tay vô thức đưa lên mặt cậu.. chưa chạm được thì.

*BỐP*

– LÀM CÁI GÌ VẬY HÃ?

Bỗng nghe tiếng quát của ChanYeol, BaekHyun quay lên nhìn. Gương mặt của anh thì đầy nóng nảy, còn y thì vừa bị ăn đấm. Giật mình vì anh đã quá tay đánh JongIn. Khiến cho y đứng muốn không vững.

– Anh.. sao.. vậy..? – BaekHyun đứng lên đỡ lấy JongIn.

Hành động này quả thật làm sự tức giận của ChanYeol tăng lên cấp luỹ thừa. Bước tới nắm lấy tay cậu kéo mạnh về chổ ngồi. Vừa định mắng cậu thì..

*BỐP*

JongIn sau khi bình tĩnh thì bật dậy đấm vào mặt ChanYeol:

– SAO ĐÁNH TÔI.

– CÒN DÁM HỎI – ChanYeol nghiến răng bước tới..

Sau đó hai người đánh nhau. Tiếng bốp chát cứ thay phiên nhau phát ra. Mọi người đều tập trung tới xem. Họ thật sự không dám can vào. Nhưng còn cậu thì bối rối hết quay sang bên đây tới quay bên kia, không biết nên phải làm như thế nào.

*cạch*

-CHANYEOL, JONGIN LÊN PHÒNG QUẢN SINH CHO TÔI.

……………………….

[Phòng quản sinh]

*Rầm*

– Hai em đang làm cái gì vậy hã? – Thầy hiệu trưởng tức giận đập bàn đứng dậy – Các em có biết đây nơi đây là đâu không? Các em đang nghĩ cái quái gì thế? Đánh nhau trong lớp sao? MUỐN ĐÁNH THÌ RA NGOÀI ĐƯỜNG MÀ ĐÁNH. SAO LẠI GIỞ THÓI CÔN ĐỒ Ở TRONG LỚP THẾ HẢ?

*Rầm*

– TẠI NÓ. – Cả hai người đều đứng lên chỉ vào mặt đối phương và đồng thanh lên tiếng. Thầy hiệu trưởng thì bị họ làm cho giật mình. Sực nhớ lại là gia thế của bọn họ rất “MẠNH” nên liền hạ giọng:

– Có chuyện gì thì ngồi xuống bàn bạc. Là học sinh không nên đánh nhau.

– KHÔNG.

– Cả hai em về lớp viết bản tường trình rồi đem lên đây cho tôi. Tôi sẽ giải quyết sau.

………………….

[Lớp học]

BaekHyun vừa thấy hai người họ bước vào thì im lặng không nói gì. Một cái liếc mắt cậu cũng chả thèm.

Cả hai đều cảm nhận được sự tức giận của cậu nên cũng không nói gì. Liền từ từ bước vào lớp. Từ trên xuống dưới của cả hai đều vì đánh nhau mà tơi tả. Mặt mày thì bầm và sưng cả lên.

JunHyuk quay sang thì thầm vào tai BaekHyun:

– Hai người họ làm sao thế?

– Mình.. không.. biết.. – Việc JongIn đánh lại là chuyện bình thường. Nhưng điều cậu không hiểu là tại sao ChanYeol lại nhào đến đánh người khác như thế.

…………..

End chap 13.

– Trừ mặt và mông. Còn lại đánh hết cho tao.

Tên đại ca ra lệnh cho tụi đàn em. BaekHyun chưa kịp hoàn hồn thì bọn họ kéo đến, khoảng chừng hai ba tên dùng sức đánh cậu tơi tả.

Đừng cái đá cái đạp lên lưng và chân cậu. BaekHyun đau đớn nằm co người lại, nước mắt như mưa chảy ra. Cậu vẫn cắn răng chịu đứng, mặc cho chúng đang hành hạ cậu. Cho đến khi tên đại ca ra hiệu ngừng lại.

– Alo. Chủ tịch Kim àh. Tôi nghe nói nhà ông sắp mở tiệc. Chúng tôi có món quà.. muốn bán rẽ lại cho ông..

Dù cho bị đánh đến vô thức. Nhưng cậu vẫn nghe được tên đó nói chuyện.. hoảng loạn.. chúng định sẽ bán cậu ư?

~ChanYeol àh.. cứu tôi với..~

5 thoughts on “[Longfic] [ChanBaek] – Baby Don’t Cry – Chap13

  1. thằng Chanyeol có máu ghen kinh mới có đụng một cái làm thấy ghê…đừng có ăn hiếp thằng Kai có ngon quánh thằng Tao ák… thằng Tao theo BeakBeak 24/7(trừ những lúc ở bên Kris)…..hơi nhảm mong bỏ wa nhé

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s