Shortfic

[Shortfic][ChanBaek]: Tình Mãi Không Phai – Chap3

_2013_12_10__png_chanbaek_by_jenehts-d6xfrxw

Chap 4

Kể từ sau lần đầu tiên gặp Chanyeol, trong lòng cậu đã thầm thích anh, thích cái cảm giác anh cắn vào ngón tay cậu, thích cảm giác được anh ôm vào lòng, thích mùi hương trên cơ thể anh, nhẹ nhàng thôi nhưng đem tới cho cậu một giấc mơ đẹp. Cậu cảm thấy mình thật đáng thương, trao cơ thể mình cho ai thì sẽ có tình cảm  với người đó. Thật tiếc là giờ đây cậu đã không còn là cậu bé Baekhyun đáng thương luôn cần người khác phải chăm sóc nữa, từ sau khi người đàn ông mà cậu yêu sâu sắc vì tiền, vì danh lợi mà ngủ với một người đàn bà khác, Baekhyun đã không còn để cho mình phải chịu tổn hương nữa, vĩnh viễn không. Một lần đau đớn vì xé rách trái tim mình đã quá đủ rồi, cậu không muốn tái diễn việc này một lần nữa, cậu sợ tới lúc đó cậu sẽ không thể đứng lên được. Một lần buông trôi bản thân đã đủ rồi, từ nay về sau, Baekhyun phải sống vì chính mình.

Lái xe đi mãi, cậu đi vào đường 13, khu Bokman lúc nào không hay, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, trái tim cậu lại quặn đau. Tình cảm ba năm vẫn không chống nổi sự cám dỗ của tiền bạc và địa vị! Cậu lặng lẽ nhìn khung cửa sổ quen thuộc, nhìn giò hoa lan quân tử treo trên đó, chiếc xích đu bằng gỗ khẽ đong đưa trong gió, nước mắt bất giác trào ra. Cậu tưởng rằng trái tim mình đã đủ lạnh lùng, vậy mà cậu vẫn còn rơi nước mắt vì con người đó.

Nhìn chiếc Chevrolet màu xám bạc của anh đậu bên đường, quay đầu lại nhìn chiếc Chevrolet màu trắng của mình. Hai chiếc xe này là năm ngoái anh giúp công ty hoàn thành một vụ giao dịch lớn, được công ty thưởng cho 20 triệu nên bỏ tiền ra mua. Anh biết cậu thích màu trắng nên để chiếc xe màu trắng lại cho cậu, còn anh đi chiếc xe màu xám bạc. Nhưng tình cảm của anh giờ đã không còn nữa mà dành cho người phụ nữ khác, trong mắt anh, cậu chẳng là gì nữa.

Baekhyun không nhìn thấy trong chiếc xe BMW màu đen phía sau có một đôi mắt đang nhìn cậu rơi lệ, đau khổ, đôi vai run rẩy nhưng lại không dám làm gì.

–          Baekhyun, là anh có lỗi với em! Hãy quên anh đi! Đừng bao giờ nhớ tới điều gì liên quan tới anh nữa. – Lòng anh thầm nói với cậu như vậy.

Anh đã chuyển sang đường số 10 khu Bokman từ lâu, đó chính là nơi mà anh hằng mơ ước, là nơi mà anh đã phấn đấu hết sức mình để mong có nó. Nhưng bây giờ anh không cần phấn đấu nữa, bởi vì anh đã cưới một người đàn bà giàu có, tất cả những thứ này anh đều có được dễ dàng. Cái gì đạt được quá dễ dàng, quá đơn giản ngược lại càng khiến anh không dám tin là nó có thật. Căn phòng nơi đây anh không bán đi, thi thoảng anh vẫn về lại nơi này. Ngày trước lúc nào cũng muốn thoát khỏi nó, bây giờ anh phát hiện ra, nơi này mới là nơi anh trận trọng nhất, nhưng mọi thứ đều đã quá muộn, quá muộn rồi, anh dùng hạnh phúc và tình yêu nơi đây để đổi lấy một căn biệt thự lạnh lẽo. Anh nhìn Baekhyun lau khô nước mắt, bướng bỉnh ngẩng cao đầu, khởi động xe rồi biến mất khỏi tầm mắt của mình.

Mặt trời dần dần khuất sau ngọn núi, ngay cả tia sáng cuối cùng cũng đã bị bóng tối nuốt chửng, cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve những bông hoa trên cửa sổ, toả ra một hương thoang thoảng, dịu dàng.

Baekhyun nhắm mắt lại, hai tay duỗi thẳng, lặng lẽ nằm trên giường, không nghĩ ngợi gì, không có cảm giác, không muốn suy nghĩ, cũng không muốn làm gì. Từ sau khi Jong In rời bỏ cậu, cậu thường xuyên cảm thấy cô đơn một cách kỳ lạ, nó giống như một dòng nước đang chảy, từ trong suy nghĩ của Baekhyun lan đi khắp nơi, khiến cậu luôn chìm đắm trong bóng đêm của sự cô đơn.

Bỗng dưng Baekhyun ngồi bật dậy, hình như cậu đã không chịu đựng được sự cô đơn, lắc mạnh đầu, đứng lên. Cậu mở cái máy tính để đầu giường, kích chuột vào bài hát mà cậu vẫn thích, ngay lập tức, một giai điệu du dương lọt vào tai cậu, hình như chỉ có bài hát này mới có thể thay Baekhyun nói lên tâm trạng.

Vì anh mà em quên mọi thứ

Những lời nguyền rủa giấu kín trong chiếc bình thuỷ tinh

Tự cho rằng mình thông minh, nhưng em vẫn không cẩn thận

Âm thầm yêu anh

Không cẩn thận, không nhìn thật kỹ

Phát hiện ra anh còn quá nhiều bí mật

Hình như em không phải là duy nhất của anh

Bởi vậy anh luôn tỏ vẻ bất cần

Cho dù trong tim em vẫn còn quan tâm tới anh

Anh cũng đừng tưởng rằng anh là giỏi giang

Chỉ một trò chơi thôi, em không muốn chính bản thân mình thua

Cứ cho rằng trong lòng em còn nhớ tới anh

Cũng chỉ là một điệp khúc lãng mạn mà số phận đã an bài

Anh có thể để lại cho em

Thêm một vài hồi ức đẹp

Những điệp khúc lãng mạn.

 Baekhyun cũng nhớ tới Chanyeol, nhớ tới nụ cười của anh, nhớ tới dáng vẻ khi anh giận dữ, cậu không nhịn được bật cười, sự xuất hiện của Chanyeol ít gì cũng làm nhạt bớt hình ảnh của Jong In, làm giảm bớt nỗi đau trong tâm hồn cậu. Có người nói, nếu muốn cứu vớt linh hồn mình khỏi nỗi đau thất tình thì hãy bắt đầu một tình yêu mới! Tâm hồn bạn tự nhiên sẽ được giải phóng. Mình có thể không? Mình còn có đủ trái tim để yêu không? Baekhyun cười chua chát, cảm thấy hình như mình đã mất đi khả năng yêu một ai đó.

Chiếc điện thoại để trên bàn đổ chuông, Baekhyun ấn nút nghe, đó là đồng nghiệp ở công ty cũ, Huang ZiTao. Sau khi rời khỏi công ty đó, lâu lắm rồi hai người không liên lạc với nhau. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói:

–          Baekhyun, tối nay cậu có rảnh không?

Baekhyun ngạc nhiên hỏi:

–          ZiTao, có việc gì không?

–          Ồ, là thế này, tớ có mấy tấm vé tham gia dạ tiệc của ông tổng giám đốc cũ.

–          Ồ! – Baekhyun thấy thật kỳ lạ.

–          Nghe nói bữa tiệc này có rất nhiều anh chàng đẹp trai cũng tham gia, mà toàn là người giàu có. Tớ biết cậu mới thất tình, ra ngoài cho đỡ buồn! Nói không chừng gặp được tình yêu mới, Kyungsoo và Yixing cũng đi, họ bắt tớ nhất định phải rủ cậu đi cùng. Cậu đi nhé! Chúng ta cũng lâu lắm rồi không gặp nhau.

Baekhyun đang định từ chối, nhưng nghe nói Kyungsoo với Yixing cũng đi, đúng là lâu lắm rồi cậu không gặp họ, mặc dù thời gian làm việc chung không dài, nhưng ngày trước họ cũng thường cùng đi chơi với nhau. Baekhyun nghĩ một lát rồi nói:

–          Được, vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?

–          Bây giờ, bọn tớ ở chỗ ngã tư trước nhà chờ cậu, ba người bọn tớ sẽ lái xe tới đón cậu. Không được thất hẹn đâu đấy!

–          Được, tớ chờ các cậu.

Cúp điện thoại, tâm trạng Baekhyun tốt hơn nhiều. Cậu khẽ uốn người, thầm nghĩ, ở nhà cũng chán, thôi cứ ra ngoài cũng được, lâu lắm không tham gia các hoạt động xã hội.

5 thoughts on “[Shortfic][ChanBaek]: Tình Mãi Không Phai – Chap3

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s