Uncategorized

[Shortfic][HunHan]: Xin đừng bỏ anh – End

1560646_1433479606887451_1369449319_n

XIN EM ĐỪNG BỎ ANH (HUNHAN)
[ CHAP END ]
Bị Kris ép, Hun buộc phải đến bữa tối để gặp mặt ” vợ và ba mẹ vợ tương lai”. Sau đó sẽ là…. hôn lễ của hai người do sự sắp đặt của cha mẹ hai bên…….
Hun ủ rũ đi sau Kris vào 1 phòng ăn lớn tại 1 nhà hàng sang trọng. Hun không thấy hứng thú gì vào lúc này. Tất nhiên rồi. Trong tim anh chỉ có 1 người con gái duy nhất mà thôi. Và anh vẫn đang nghĩ về người con gái ấy. Không biết bây giờ cô ấy ra sao rồi…..
Hun bước vào, cố làm vẻ tươi tỉnh ngẩng đầu lên để chào hỏi gia đình bên kia. Hun sững người ra, trông anh ngạc nhiên hết sức. Cô gái ….. cô gái đó …. vợ tương lai của Sehun ….. là Tao ………… là cô gái đã theo đuổi Tao mấy năm trước. Không lẽ là cô ta thật sao ?????????????
Hun không thể tin được, cho đến khi cô gái đó cất tiếng. bấy giờ Hun mới thật sự tin đó là Tao. Đúng là ngạc nhiên thật. Ai có thể ngờ được cô gái đó lại là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn giàu có.
” Ông trời thật biết trêu người. Ông còn định đối xử với tôi ra sao nữa” – Hun nghĩ thầm trong khi đưa ánh mắt vô cảm quan sát gia đình Tao ngồi đối diện.
Tao không nói gì nhiều. Chỉ đáp lại ngắn gọn và cực kì lễ phép những lời của Kris. Dường như cô đã biết trước điều này nên mỉm cười rất mãn nguyện. Hun nhăn nhó nhìn theo Tao. 1 cảm giác cực kì khó chịu len lỏi khắp cơ thể anh. Anh cảm thấy hận tất cả. Hận nhưng gì đã chia cắt anh và Han. Hận những gì đã đẩy anh vào tình huống bi thảm như thế này..
Sau cùng, không thể chịu nổi không khí ngột ngạt đó nữa, Hun bật dậy xin phép ra ngoài. Kris quay lại nhìn anh cười nhẹ. Hun biết rằng bây giờ anh không thể bỏ trốn được. Nếu không anh sẽ mất tất cả. Hun cúp mắt xuống quay đi.
Hun ngồi xuống bậc của cầu thang bộ bên cạnh tòa nhà. Hun không muốn vào trong căn phòng đó nữa, nhưng cũng không thể đi lúc này được. Anh thở dài……
– Chắc anh ngạc nhiên lắm nhỉ….
Hun giật mình quay lại, Tao đang đứng sau lưng anh.
-…
– Năm xưa anh đã chọn cô ta chứ không phải tôi, anh còn nhớ chứ. Bây giờ anh đã thấy hối hận chưa…..
– Tôi cực kì hối hận. – Hun lạnh lùng đáp – Hối hận vì đã không cự tuyệt cô 1 cách rõ ràng, hối hận vì là con trai của gia đình này, để bây giờ phải gặp cô…..
Tao nhếch môi cười:
– Anh muốn tôi phải từ bỏ anh chứ gì. Nhưng thật đáng tiếc.. – Tao ghé sát vào tai Hun – đang tiếc là anh sẽ không thành công đâu. Từ giờ, dù có muốn hay không, anh sẽ là của tôi…
Tao cười rồi bỏ đi. Hun tức như muốn phát điên. Nếu không vì Han, có lẽ tối nay, ngay lúc này, anh đã chạy lên sân thượng mà nhảy 1 phát xuống cho xong rồi. Sau cùng, anh kiềm chế lại được, lại lạnh lùng trở về căn phòng đáng ghét đó…..
Suốt khoảng thời gian sau đó. Tao thường xuyên đến nhà Sehun, lấy cớ lo chuẩn bị cho hôn lễ. Hun không thể ra ngoài được. Anh cũng không có cách gì liên lạc với Han đk. Anh như muốn phát điên lên.
Tao thì luôn tìm mọi cách để Hun thực sự là của mình. Đơn giản, Tao không muốn người đàn ông của mình tuy thể xác là của mình nhưng tâm hồn lại luôn hướng về người khác. Cảm giác chiếm hữu đó thật không thể thỏa mãn. Nhưng cho dù Tao có làm gì đi chăng nữa, cô vẫn không thể thay đổi trái tim của Hun. Cả ngày Hun chỉ ủ rũ nghĩ về Han và lạnh lùng với cô…..
Han sau khi biết tin đó, cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhốt mình trong phòng. Đôi mắt cô cụp xuống, hàng lông mi dài cong vút hơi ươn ướt. Cô muốn khóc nhưng không thể, vì khóc nhiều quá rồi. Trông cô giống như 1 cái xác vô hồn trong bóng tối tại chính giữa gian phòng…
Chuông điện thoại đổ 1 hồi dài. Nó kêu hồi lâu rồi tắt. Cứ như vậy đến lần thứ 5, Han mới với lấy cái máy áp vào tai. Đầu dây bên kia là giọng của 1 phụ nữ :” 3 giờ chiều nay, tại khu mua sắm COEX. nhớ phải đến, không người yêu cô sẽ có chuyện…..” Nói xong người ấy dập máy. Đầu dây bên kia chỉ còn những tiếng tit…tit…. vô nghĩa.
Han mềm nhũn người ra. Cô như vừa tỉnh dậy sau 1 cơn mê dài. Hồi lâu cô mới vớ lấy điện thoại, vội vàng mở ra xem. Số máy lạ. Cô ấn nút gọi lại, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy.
”Đó là ai chứ ? Sao cô ta lại biết cô và Hun ? Cô ta muốn gì ?…..”
Những câu hỏi cứ chạy đi chạy lại trong đầu Han. Cô chợt nhớ ra, vội nhìn lên đồng hồ. Đồng hồ đã chỉ hơn 2h, Han vội vàng chuẩn bị rồi chạy đến thẳng chỗ đó, trong đầu vẫn chưa hết thắc mắc.
Cô đợi hơn 15 phút vẫn chưa thấy gì. Bỗng số lạ kia lại gọi tới. Han rụt rè mở ra nghe, vẫn giọng người phụ nữ đó :” Tầng Hai, khu nội thất… tit….tit….tit……”
Han chạy lên tầng Hai, mắt cô dáo dác nhìn quanh. Và cô đã nhìn thấy. Bấy giờ cô mới hiểu mục đích của người phụ nữ kia…
Từ đằng xa, 1 bóng người đàn ông quen thuộc đang đi cùng 1 cô gái lạ. Trông họ có vẻ hơi xa cách nhưng rõ ràng là họ đang đi cùng nhau chọn đồ. Han nhận ra ngay….. là Hun, nhưng khoan đã, kia chẳng phải là…… Han lờ mờ nhớ lại, cô nhận ra cô gái đi cùng Tao không ai khác chính là Tao.
– Sao lại thế được … Chẳng phải cô ta … Không lẽ lại chính là cô ta….
Toàn thân Han run lên. Tim cô đập mạnh bất thường. Cô tưởng chừng như ngạt thở đến nơi. Cũng phải thôi. Trong tình huống đó, có cô gái nào có thể chấp nhận được chứ. Không có ý định nhưng càng ngày Han lại tiến về gần phía 2 người kia, thật chậm. Dường như cô muốn xem họ như thế nào. Cảm giác năm xưa, khi cô đứng ngoài cửa kính nhìn 2 người họ trong tiệm coffee, lại ùa về. Chỉ có điều, lần này Han thấy đau đớn hơn gấp bội.
Và cũng như năm xưa, đột nhiên Hun quay lại, và nhìn thấy Han đang đứng đó, khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt yếu ớt nhìn Hun. Lần này, Han lại bỏ chạy, cô không muốn điều này lại xảy ra nữa, nhưng cô không đủ dũng cảm để kéo Hun về bên mình. Hun đuổi theo Han, mặc kệ Tao đứng đó với vẻ mặt của người chiến thắng. Cô không biết kế hoạch mình tạo ra sẽ gây tổn thương rất lớn cho 1 người….
Hun chạy theo Han ra khỏi trung tâm mua sắm. Han đã biến mất. Hun ngơ ngác nhìn xung quanh. Đông người quá. Hun cố căng mắt ra tìm hình bóng Han giữa đống người đi đường. Hun vừa chạy xung quanh vừa liên tục gọi tên Han. Anh k hề biết rằng Han đang nấp phía sau anh.
Hun cứ tìm mãi. Đột nhiên, anh thấy có 1 cô gái bên kia đường trông rất giống Han. Vậy là chẳng suy nghĩ gì cả, Hun chạy băng qua đường. Han từ nãy giờ vẫn theo dõi Hun. Cô phát hiện ra 1 chiếc ô tô đang lao tới phía Hun từ đằng xa. Han hét lên rồi lao ra.
Hun vẫn không hay biết gì, cứ đi sang đường, mắt dõi theo cô gái kia. Chiếc xe tới gần còi kêu inh ỏi….gần hơn…gần hơn nữa….. kitttttttttttt……… Hun cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng như bị nhấc lên không trung. Anh thấy có ai đó vừa đẩy anh. Hun đập cơ thể xuống đất. Anh ngồi dậy xuýt xoa chỗ đau và quay lại phía chiếc xe….
Han đang nằm trước đầu xe. 1 vũng máu loang ra ngày càng lớn. Người qua đường xúm lại. Có ai đó đang gọi cấp cứu.
Hun đơ người ra. Có 1 cái gì đó như 1 luồng điện chạy qua cơ thể anh. Anh tưởng như chết đi rồi. Hun vùng dậy, chạy lại phía Han đang nằm đó.
– Han, Han à, tỉnh dậy đi em….. Han, mở mắt ra đi em… – Hun vừa lay Han vừa gọi. Anh ôm Han vào lòng, nước mắt lăn dài.
1 lúc sau xe cấp cứu tới đưa Han tới bệnh viện gần đó…
………….
– Xin lỗi, chúng tôi đã làm hết sức có thể. Xin chia buồn tới anh….
Những tiếng đó vang lên như nhát dao cứa vào tim Hun. ”Không thể nào, Han không thể đi được….không thể nào….”
Nhưng dù Hun có tin hay k thì Han cũng k còn nữa rồi..
Sehun quỳ trước nấm mộ mới xây. Trên tấm bia ghi tên người con gái mà anh yêu thương nhất. Cô ấy đã ra đi mãi mãi. Hun lau nước mắt rồi đứng dậy. Anh nhìn ngôi mộ lần cuối, rồi lảo đảo tiến về phía con đường đang đông nghịt xe cộ qua lại. Anh bước thật chậm xuống lòng đường….
THE END
P/s: đây là shortfic đầu tiên của mình. chắc sau fic này sẽ có nhiều tic anti mình đây  . fic đầu chưa có kinh nghiệm. mình sẽ cố gắng để fic sau hay hơn. cảm ơn các bn đã ủng hộ. thân 

3 thoughts on “[Shortfic][HunHan]: Xin đừng bỏ anh – End

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s