Oneshot

[OneShot][HunHan][T][Part 2] – Bet

Image

Author: Tiểu Hy
Pairing: HunHan
Category: OneShot, FanFic, SA.
Rating: T

 

 

~Chính là không biết nắm bắt~

 

 

Chú ý: Hy sẽ không gọi LuHan là “nó” nữa :v :)) lí do là LuLu lớn rồi nên chuyển sang cậu cho “nó” hợp (sự thật là k quen tay viết “nó” =)) )

.

 

 

.

.

 

[Khách sạn nhà họ Oh]

 

 

“Em nói gì cơ? Tại sao lại mượn nhiều tiền vậy? ” – SeHun nhíu mày nhìn LuHan. Bây giờ họ đang đứng đối mặt nhau. Mùi hương nhẹ nhàng trên cơ thể cậu anh có thể ngửi được.

 

 

“Thế anh có cho tôi mượn không?” – LuHan tỏ thái độ mất kiên nhẫn nhìn SeHun.

 

 

“Chuyện gì cũng có lí do của nó. Anh chỉ muốn hỏi là em sử dụng có hợp lí không thôi mà.” – SeHun cố giải thích với cậu. Trong lòng không khỏi lo sợ sẽ làm cậu giận, lo lắng sợ cậu bị người ta lừa gạt.

 

 

“TÔI KHÔNG PHẢI CON NÍT ” – LuHan hét lên, nhưng tâm tư của cậu thì lại trái ngược hoàn toàn với anh, cậu không muốn gây lộn với anh, thật lòng không muốn..

 

 

“Bình tĩnh đã nào. Anh đang rất đau đầu rồi”. – SeHun nhẹ nhàng lần cuối với cậu, đầu óc quay mòng mòng, hết đau đầu với chuyện gia đình, dự là tìm đến cậu, dựa vào cậu để nghe cậu trò chuyện với mình, nhưng cái sự tình này là như thế nào đây? LuHan của anh tại sao lại nổi nóng như thế. Đây là lần đầu tiên anh thấy cậu như thế.

 

 

“AISHHH.. BÂY GIỜ TIỀN CỦA ANH ĐÂU?” – LuHan nóng nảy bước đến chổ của SeHun, tay sờ soạng mọi ngóc ngách trên người anh.

 

 

“EM BUÔNG RA.” – SeHun đẩy cậu ra, vẫn cố gắng nhẹ nhàng sợ cậu ngã. Đầu đau như búa bổ. Aishh.. tại sao lại không cân nhắc, lại lớn tiếng với cậu rồi.

 

 

Nói rồi SeHun vò máy tóc mình bỏ đi ra ngoài, để cậu ở lại trong phòng một mình.

 

 

Anh vừa bước ra ngoài, LuHan ngồi thụp xuống khóc. Tại sao chứ? Sao ông trời luôn trêu cậu, luôn bắt cậu làm những điều cậu không hề muốn như thế này? SeHun giận cậu rồi. Cậu thành công rồi.

 

 

Sao bây giờ lại ngốc nghếch ngồi khóc?

 

 

Bây giờ lòng cậu đau như ai dùng dao khứa vào, mắt cậu đỏ như ai đã làm nó đổ máu,..

 

 

LuHan khóc đến mất hết sức lực.

 

 

Liền tự nhiên ngã ra đất mà ngất.

.

 

 

.

Không lâu sao lúc đó..

 

 

Người con trai ấy..

 

 

Vẫn là đang hối hận.. trong lòng rối bời..

 

 

Mặc cho đầu đang đầu..

.

 

 

.

 

Vẫn quyết định quay trở lại

 

 

Nhẹ nhàng mở cửa tiến vào..

 

 

Âm thầm đem cậu bé đặt trở lại trên giường..

 

 

Gối chăn đắp lên người cẩn thận..

 

 

Đặt trên bàn một số tiền..

 

 

Nhiều hơn là cậu muốn..

 

 

Rồi quay lưng trở về nhà mình..

 

 

Hy vọng là chỉ cần cậu ấy được vui..

 

 

… Thì tiền chỉ là thứ ngoài cuộc..

.

 

.

 

.

SeHun là thế..

 

Luôn yêu thương, nuông chiều LuHan từng chút một..

 

Không để cậu thiếu sót..

 

Không để cậu thua người khác..

 

Không để cậu phải đau lòng..

 

Vì anh biết..

 

Cậu bé của anh đã chịu rất nhiều tổn thương..

 

Làm sao đây?

 

 

Anh chỉ có một yêu cầu..

 

Đó là..

 

Chỉ cần..

 

LuHan luôn ở bên anh.. không màng danh phận.. không e ngại mọi người..

 

Thì cả thế giới..

 

Dù có quay lưng về phía cậu..

 

Thì anh luôn mãi là chổ dựa cho cậu..

 

… nhưng liệu điều đó có quá khó khăn …

 

… Khi.. tình yêu này.. bắt đầu là lời đánh cược.. của một trò chơi..?

 

.

 

.

 

.

 

.

…………………………..

 

 

[2 tuần sau]

 

 

*Số máy quý khách.. *

 

 

*bip bip*

 

 

SeHun trở nên điên loạn. Tại sao LuHan không bắt máy? Tại sao 2 tuần nay cậu như mất tích? Đến nhà tìm vẫn là không có, đến chổ hai người từng đến.. cũng không tìm được.

 

 

Anh trở nên già hơn vì nhớ LuHan, trở nên dữ tợn hơn khi nghĩ đến cậu..

 

 

Anh nhớ đến lúc cậu mượn nhiều tiền không rõ lí do, nhớ đến dòng tin nhắn của cậu trước khi đi.. thậm chí đến giờ anh vẫn không dám tin đó là những lời của cậu..

 

 

SeHun tức giận nghiền nát lo bia trên tay rồi ném vào tường..

 

 

Đôi mắt long lanh đỏ sọc, mím chặt môi ngăn đi sự tức giận.. trong lòng vẫn là đang đau khổ..

 

 

~Tại sao chứ?

 

 

Cho dù là trò chơi..

 

 

Thì em cũng không có quyền kết thúc nó như thế..

 

 

Trong khi.. chính tôi là kẻ bắt đầu..~

 

 

.

.

.

*Gửi SeHun:

 

Xin lỗi cậu vì đã lợi dụng cậu suốt nhiều năm qua..

 

Bây giờ cũng là đến lúc tôi phải đi rồi..

 

Mong cậu cũng xem tôi là một trò đùa.. sẽ chóng quên tôi thôi.

 

Chúc cậu hạnh phúc..

 

Đừng nghĩ đến kẻ này nữa..

 

Người gửi: LuHan.*

 

.

.

.

.

.

……………………………………….

 

[6 năm sau]

 

[Trên máy bay]

 

“Umma àh. Chúng ta sắp về đến rồi”. – Cậu bé quay sang mẹ mình, nắm chặt đôi tay của bà, đáp lại cậu là cái mỉm cười hiền hậu..

 

Nhìn nụ cười yếu ớt của bà..

 

Dù cho cậu quay trở lại hàng trăm lần..

 

Thì những chuyện lúc đó cũng là quyết định duy nhất của cậu..

 

LuHan đưa đôi mắt nhìn ra đám mây đang chằng chịt trước mặt.. nó giống như cậu lúc trước vậy.. mịt mù đến không thấy lối thoát, cậu qua bên đó.. với số tiền của anh và tiền dành dụm riêng.. thêm vào đó là tiền của những người hảo tâm.. nhưng vẫn không đủ trang trãi cho hai mẹ con.. nên cậu cắn răng quay lại cái nghề đó.. dơ bẩn thêm một lần nữa..

 

Bên đó họ chi tiền nhiều hơn.. nên bây giờ.. cậu có thể cùng mẹ quay trở lại đây.. với số tiền khổng lồ đã để dành được..

 

Quyết định sẽ cố gắng phát triển thêm tiền đó bằng công việc khác.. sạch sẽ hơn..

 

Đời người..

 

Vốn đã là chiếc cân khập khễnh rồi..

 

Cho dù cậu có cố leo lên cao như thế nào..

 

Cũng bị người khác đá không thương tiếc.

 

.

 

.

 

.

 

.

[4 năm trước]

 

Khi LuHan chuẩn bị mở cửa, bước vào quán bar sang trọng ở nơi này. Trong lòng bỗng nổi lên cảm giác khó chịu, có gì đó mách bảo cậu nên quay trở về..

 

Nhưng hình ảnh mẹ đang bệnh tật trên giường hiện lên.. làm cậu gạt phăng cái suy nghĩ này..

 

Cậu và mẹ đã sang đây 2 năm rồi.. vẫn là không thể chữa xong bệnh cho mẹ..

 

Khiến cậu quay trở lại con đường này..

 

Không phải là chỉ có 1 lựa chọn, LuHan đã xin đi làm nhiều nơi, nhưng chỉ được mấy ngày thì liền bị mọi người giở trò sau lưng, ghen ghét cậu vì là người nước ngoài, hoặc là họ không chịu nhận cậu vào..

 

Hết cách rồi..

 

Ở cái nước Mỹ đầy cạm bẫy này.. thì đây là con đường duy nhất cậu có thể đi..

 

.

 

.

 

.

 

.

Vừa bước vào, với bộ đồ cậu được ông chủ quán bar đưa cho đầy hở hang này thì lập tức mọi ánh mắt đều hướng về thân hình nhỏ bé của cậu.

 

Tìm một chổ đi đến, nhớ lại lúc trước đã từng gặp SeHun ở đây.

 

Bỗng cảm giác lúc nãy mỗi lúc một tăng dần lên.

 

– Này em. Giá bao nhiêu? – Một tên người Mỹ, nước da ngâm, to lớn gấp 3 cậu tiến đến hỏi.

 

– Tuỳ ông thôi – Luhan nhếch môi mỉm cười đầy ma mị, cậu đã từng là học sinh giỏi trong trường, nên việc nói tiếng anh chỉ là chuyện nhỏ đối với cậu.. có thể ở bên Hàn, cậu có thể tìm được một công việc tốt hơn rồi.

 

– Bao nhiêu tôi cũng trả. Em là của tôi.

 

Hoảng hốt khi nghe được giọng nói ấy, LuHan ngước mặt lên nhìn người con trai trẻ đẹp nói tiếng Hàn sành sõi đang đứng trước mặt mình. Chưa kịp quay người bỏ đi thì bị bàn tay đầy mạnh mẽ đó giữ lại kéo ra bên ngoài.

 

.

 

.

 

.

 

.

…………………………..

.

 

.

 

“BUÔNG TÔI RA” – LuHan vùng vẫy chống cự. Bây giờ hai người họ đang ở ngoài đường rồi. -” ANH LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ?” – LuHan hét lên.

 

“TÔI MỚI LÀ NGƯỜI HỎI EM ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở ĐÂY THẾ HẢ?” – Không được rồi SeHun àh, chẳng phải mày đến đây để đem LuHan về sao? Sao lại to tiếng với cậu vậy?

 

” ANH QUAN TÂM TÔI LÀM GÌ. VỀ VỚI VỢ ANH ĐI” – LuHan giận dữ, xoa xoa tay của mình lúc nãy đã bị anh nắm đến đỏ lên.

 

“Anh chỉ yêu em thôi” – Hạ giọng xuống với cậu, anh không muốn buông cậu ra lần nữa, SeHun đã biết chuyện cậu lấy tiền của mình để cứu mẹ cậu rồi. Anh hiểu rồi. SeHun không giận LuHan nữa. – “Anh sẽ đưa tiền em chăm sóc mẹ.”

 

“XIN LỖI TÔI KHÔNG CẦN ” – LuHan nói xong liền quay lưng đi. Im lặng một lúc sau.. cậu mới cắn răng lên tiếng – “Tôi hết yêu anh rồi.”

 

 

Nói dối.

 

Tất cả đều là nói dối.

 

Nhưng phải làm sao đây?

 

Đối với người con trai nhiều lần hy sinh cho mình?

 

Bị mình lừa gạt.

 

Anh ấy không có lỗi..

 

Cậu lại không muốn dựa vào SeHun nữa..

.

 

.

 

Xin lỗi anh. Nhưng em đã quá dơ bẩn rồi.

.

 

.

.

 

.

.

…………………………..

.

.

[Hiện tại]

 

 

Luhan nhẹ nhàng dìu mẹ cậu vào trong xe, dặn bác tài chở bà đến căn nhà cũ kĩ, đưa sẵn tiền kêu ông đem hành lí vào nhà.

 

 

Mẹ cậu cũng đã khoẻ mạnh rồi. Có thể sinh hoạt như người bình thường rồi nên LuHan cũng không quá lo lắng nữa.

 

Đợi chiếc xe khuất bóng đi, khẽ quay lưng, đem ví tiền nhét vào túi sau..

 

“Oaaaaaa.. oaaaa.. “

 

Luhan bỗng giật mình quay lại, thấy cậu bé đang đứng sau lưng mình khóc, nhẹ nhàng cúi xuống, vuốt vai cậu bé.

 

“Tại sao em lại đứng đây khóc?” – Cậu bé nhìn gương mặt đẹp tựa thiên thần của cậu thì bớt sợ, nói bằng giọng đứt quãng với cậu:

 

“Em lạc mất ba rồi.” – Đứa trẻ vừa dứt đây, khi nghe đến ba lại tiếp túc oà lên khóc nức nở.

 

 

LuHan khẽ véo yêu vào má nó. Vừa định nói là sẽ dẫn nó đi mua kẹo xong rồi tìm ba, nhưng chưa kịp làm gì thì có giọng nói phía sau:

 

 

“Đừng đụng vào con tôi.”

 

LuHan như đứng hình khi nghe giọng nói đó..

 

Chuyện gì đang xãy ra đây?

 

Không lẽ..

 

“Appaaaa.. appaaaaa..” – Đứa trẻ rời khỏi tay cậu, ùa đến người vừa phát ra tiếng nói sau lưng cậu.

 

LuHan vẫn là giọng điệu từ từ đứng dậy rồi bỏ đi. Cậu không muốn quay lưng lại.. không muốn những gì trong đầu mình đoán là sự thật. Nhưng..

 

– Appa àh. Chú đó thật là đẹp đó. – Thằng bé đang ở trên tay ba nó lên tiếng nói.

 

Người đàn ông đó vẫn im lặng, Luhan khẽ mỉm cười.. vẫn là không có cái tư cách quay lại nói “Cảm ơn” với nó. Dùng hết sức lực với đôi tay đang run rẫy, cậu tiếp tục đi.

 

“Em định sẽ trốn tránh tôi hoài vậy sao?”

 

Đúng là không thể bước đi tiếp, nghe đến giọng con người ấy thhì chân cậu nhũn ra, ngã xuống trong sự nhục nhã..

 

À không..

 

Vốn dĩ..

 

Chẳng có gì gọi là “không nhục nhã” với cậu rồi.

 

Nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống..

 

Hết cách rồi.. cậu không thể nào ngừng khóc được..

 

Hết cách rồi.. cậu chính là đang làm trò cười cho người ta chế nhạo..

 

Liệu ở đây..

 

Có ai đã từng quen biết cậu như người đàn ông đó?

 

Có ai đã từng.. cùng với cậu làm chuyện đó?

 

.

 

Vẫn là đang ngồi đó đợi người phía sau lên tiếng khinh bỉ.

 

Vẫn là không thể đứng lên nổi..

 

.

.

“Con anh đã lớn rồi nhỉ?” – LuHan lên tiếng, người đó đang đứng trước mặt cậu.. nhưng cậu lại ước rằng như những suy nghĩ của cậu.. xin người đừng chạm vào tôi.. tôi không xứng đáng với những cử chỉ tôn trọng đó.. với tôi..

 

Cuộc đời..

 

Đã gắn liền với hai chữ “Chà đạp” rồi..

.

 

.

“Mẹ nó đã mất rồi.” – Người đó đáp lại cậu, đôi mắt héo hắt thoáng buồn. – “Cô ấy tốt lắm.”

 

 

“Ha.. anh chính là không biết nắm bắt..” – LuHan cười nhẹ, trong lòng đau thay anh, tại sao người con gái ấy lại không ở bên cạnh chăm sóc anh dùm cậu? Tại sao lại để SeHun của cậu phải đau đớn thêm lần nữa. Chắc chắn rằng khoảng thời gian cậu bỏ đi ấy, SeHun nhận ra mình đã yêu cô ấy nhiều lắm, nên đã quên cậu đi, yêu thương cô ấy, nhưng ông trời lại sắp xếp như thế này đây..

 

 

“Đúng. Người con gái ấy.. luôn hy sinh cho tôi, dù biết.. trong lòng tôi không hề có cô ấy..” – Nói đến đây liền quan sát khuôn mặt biến sắc của LuHan – “Bốn năm trước.. cô ấy chết.. khi không có tôi bên cạnh..”

 

 

LuHan bỗng hoảng hốt.. tâm trí cậu rối bời.. bỗng trước mặt hiện lên viễn cảnh năm đó.. nhớ đến lúc ở quán bar bên Mỹ..

 

 

Chính là khi hai người đang nói chuyện thì anh nhận được cuộc điện thoại, rồi liền quay lưng bỏ đi.. hẹn cậu tuần sau ở nơi đó gặp lại..

 

 

Nhưng không..

 

 

LuHan đã bỏ trốn, cậu không đến nơi đó nữa.

 

 

Cho đến 4 năm sau.. chính là hiện tại bây giờ..

 

 

“Tôi đã quay lại nơi đó hàng chục lần.. chỉ sợ rằng mình đến không đúng giờ của cậu.. chỉ sợ rằng.. khi gặp tôi cậu sẽ chạy mất.. nhưng sự thật.. cậu đâu hề muốn gặp tôi?” – SeHun cười hắc ra nhìn cậu.

 

Lời nói làm cho cả hai người phải đau đớn.. trong lòng như nổ tung..

 

Hai giọt nước mắt trùng hợp cùng nhau rơi xuống..

.

 

.

 

.

Trò chơi kết thúc..

 

.. Vốn đã định sẽ đánh cược cả cuộc đời bên nhau..

 

…..Nhưng lại kết thúc….

 

……..Không có kẻ chiến thắng………

.

 

.

 

.

 

.

……………………………….

[Bốn năm sau]

 

~SeHun àh. Là LuHan không tốt đúng không?

 

Nó đã làm tổn thương cháu nhiều lắm phải không?

 

Nó đã căn dặn bác nhiều lần..

 

Không được kể cho cháu nghe..

 

Nhưng có đánh chết bác.. bác cũng không muốn nhìn thấy nó đau khổ đến thế..

 

… Lúc bên Mỹ..

 

Là do nó sợ mình sẽ không có tư cách bên cạnh cháu..

 

Gặp cháu rồi..

 

Nó lại trở về.. như đứa trẻ oà vào lòng ta mà khóc ngất lên ngất xuống..

 

LuHan của ta là vậy đấy..

 

Mọi chuyện đều dấu sâu vào lòng..

 

Mọi chuyện đều đem thân mình ra chịu đựng..

 

Vốn là không muốn ai phải đau khổ vì mình..

 

Lời cuối..

 

Ta xin cháu..

 

Một lần thôi..

 

Hãy đến thăm nó…~

.

 

.

.

 

.

……………………………………

.

 

.

 

.

 

Đặt một đoá hoa tuyệt đẹp mà anh đã mất công rất nhiều để chọn.. lên trước tấm di ảnh trước mặt..

 

Dành cho cậu bé mà anh đã hiểu lầm nhiều năm nay..

 

Cậu bé của anh là người con có hiếu, là một người tốt bụng, lúc nào cũng quan tâm đến người khác..

 

Nước mắt lăn dài xuống, anh chính là không thể kiềm được cảm xúc của mình khi nhìn hình của cậu đang mỉm cười nhìn anh..

 

Bây giờ ở đây..

 

Đứng trước bia đá lạnh lẽo này..

 

Chỉ hy vọng..

 

Cậu bé ấy có thể nhìn thấy..

 

Anh chính là cả suy nghĩ cũng chưa bao giờ kinh bỉ cậu..

 

Đem hết yêu thương này đến ôm cậu..

 

Tim anh như ai đang bóp chặt..

 

Nó đau đến thắt cả người..

 

Nhìn đến sự hy sinh của cậu..

 

Hận cậu tại sao lại không biết cách chia sẽ với người khác..

 

Hận cậu tại sao lại luôn một mình gánh hết tất cả..

.

 

.

 

.

Chấm dứt thôi..

 

 

 

 

“Em thắng rồi..”

.

 

.

 

.

 

 

.

.

Đừng khóc đêm nay em nhé.

Khi mà bầu trời đêm nay lại được thắp sáng

Em ơi..

Hãy cứ xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra

Em sẽ chẳng bao giờ phải hóa thành bọt biển

Em thật sự không biết điều đó sao?

Vậy nên đừng khóc, đừng khóc nữa nhé.

Tình yêu của anh sẽ bảo vệ cho em và mãi mãi không để em rời xa.

.

.

Hãy nhìn những tia nắng mặt trời kia buông xuống khi bình minh lên

Nó cũng như em đang dần tan biến (falling down)

Anh nghĩ đôi mắt này đang dần lạc lối, để rồi giờ đây chỉ biết khóc, khóc và khóc mà thôi !

13 thoughts on “[OneShot][HunHan][T][Part 2] – Bet

  1. hình như tất cả vẫn là thế dù cho là ai thắng có đúng ko ạ !! Cho dù Là SeHun hay LuHan thì kết thúc vẫn thế . Rất hay len lỏi vào tim vào từng ngóc ngách từng mạch máu người đọc . Mình cũng hay viết fic đọc cũng nhìu , bạn viết rất hay cám ơn vì đã viết nó nhé

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s