Uncategorized

[TwoShort][HUNHAN] Em không yêu anh, em yêu tiền của anh. Có được không? – Chap 1

1798664_1426058644305727_1346889241_n

Author: ChuniePee
Pairing: HunHan
Category: fanfic, HE, …
Rating: R, K+ nếu thích
P/s: Mục đích phi lợi nhuận, chuyển thể từ tiểu thuyết của 1 tác giả pee yêu thích.

——————————————————————————————————————————–

Chap 1

Han bước đi chậm rãi trên con đường trời đang đổ mưa ào ạt. Gió tới tấp. Han vẫn chậm rãi như vậy, bước đi từ tốn, mặc kệ mưa tát vào mặt bôm bốp. Dường như chẳng điều gì có thể ảnh hưởng tới việc “thưởng ngoạn” những bước chân đạp nhẹ xuống lòng đường trươn ướt đó.

Đã ba ngày rồi, Han gần như chẳng ăn gì cả. Một vài mẩu chocolate vụn, dăm ba miếng trái cây, chủ yếu là uống nước. Người khá là bã, gần như không còn sức nữa. Han bình thản dưới trời mưa, là bởi vì sức không còn đủ để trở nên giận dữ và vội vã. Hay bởi cô cũng chẳng thiết tha làm gì cả lúc này?

Han cứ suy nghĩ mãi. Han đã “yêu” bao nhiêu người đàn ông nhỉ? Điều đó có quan trọng lắm không? Cũng không nhiều lắm, nhưng có lẽ bởi vì điều đó chẳng quan trọng, nên Han không để tâm mà đếm. Bây giờ, để đếm cũng khó. Bởi có lúc nhớ, lúc quên.

Chà, dù là con trai, ai lại không nhớ tới những người đàn ông mà mình đã đôi ba lần qua lại. Nhưng ai mà thèm để tâm tới những cuộc chơi? Và đối với Han, đàn ông, đa phần, chủ yếu, hầu như, đều là: những cuộc chơi.

Han có nhan sắc vừa phải. Trên khá, dưới “quá xuất sắc”.

Han có một vài tài lẻ và dăm ba thú vui.

Một vài tài lẻ trong số đó là tỏ ra bàng quan với những vấn đề trầm trọng.
Dăm ba thú vui trong đó là, giả vờ như không có vấn đề gì trầm trọng, trong khi có quá nhiều việc kinh khủng đang diễn ra.

Chuyện trầm trọng ở đây là, bạn trai hiện tại của Han đã làm cho một ả gái có thai. Có thể cô ta bẫy anh ấy vào một dịp mây mưa vô số tội nào đó. Tình cờ, đột xuất ngu lâu, bạn trai Han đã dính bẫy bởi vì ước mong được “sướng”.

Cũng phải thôi, quen nhau mới vài tháng, tuy nhiên, Han chẳng thể đáp ứng được gì cho anh ta về vấn đề “ấy ấy” cả. Điều này cũng là một chuyện kinh khủng mà Han cứ giả vờ như nó bình thường thôi.

Han bị bệnh. Sức khỏe quá yếu để có thể làm gì nhiều lúc này. Thời điểm đang truyền hóa chất, vô thuộc và điều trị tại ngoại. Tất nhiên không thể dành ra chút hơi tàn lực kiệt để phục vụ đàn ông.

Đáng ra, Han không nên yêu ai cả. Vậy mà, tình yêu đối với Han cứ như là một thói quen. Han không thể ngừng yêu ngay cả khi có thể đứng trên bờ hấp hối.

Han quen Hun được 3 tháng rồi. Từ lúc Han mới bắt đầu điều trị. Liệu trình 6 tháng. Vậy là phải quen Hun thêm 3 tháng nữa, Han mới có thể khỏe hơn một chút.

Han không giận vì Hun ngủ với người con gái khác. Đó là sở trường, tài lẻ cũng có thể là “thú vui” dở người của Han, nhìn việc trầm trọng một cách bình thường, và xem chuyện bình thường dường như không tồn tại.

Han không giận Hun bởi Han biết rằng, mình không thể đáp ứng nhu cầu mà anh ta muốn có.

Chẳng hiểu ai đã “giáo dục” cho Han tư tưởng thông thoáng đó? Hay thực tình đó là hậu quả của một cuộc nhào nặn tâm thần từ những nỗi đau sâu sắc nhất? Ừm, chuyện đó, có lẽ để kể sau.

Quay lại cái hiện tại này, Han đã chấp nhận bạn trai mình, Hun, như vậy. Nhưng cái Han cảm thấy cần phải chấp nhận mà thấy hơi khó một chút. Khiến cho 3 ngày nay không ăn và cả cơn mưa này, cũng chẳng thể khiến Han trở nên phát khùng… là tại sao lại có một đứa bé trong câu chuyện này nhỉ?

Chẳng mấy chốc, Han đã đứng trước cửa nhà Hun. Cô bấm chuông. Hun ra mở cửa. Mặt mũi xanh lè và hốt hoảng khi nhìn thấy Han. Anh vội vã lấy khăn. Lau cơ thể đang ướt sũng và run lên bần bật vì ngấm lạnh. Cả hai chẳng nói gì cả. Hun hiểu quá rõ Han. Hiểu rất rõ Han.

Hiểu rằng.

Han không tin anh.

…………………………………

Hun gặp Hann lần đầu tiên cách đây 3 năm.
Lúc đó, Han đang yêu một người đàn ông đáng ghét nhất thành phố. Đáng ghét bởi những gì mà anh ta có… Quá nhiều.

Anh ta rất giàu có. Bố anh ta giàu. Anh ta giàu nhờ tiền của bố anh ta. Nói chung, đó là sự giàu truyền thống, giàu có hệ quả.

Ngoại hình miễn chê và tự tin khỏi nói.

Hun gặp Han và anh ta trong thang máy của chung cư số 14. Một trong 14 chung cư hiện đại nhất thành phố mà họ đang sống do chính cha của chàng trai kia đứng ra thiết kế và thi công.

Lần đầu tiên nhìn thấy Han, Hun đã bị hút hồn. Hút rất sâu vào đôi mắt rất buồn nhưng lại biết cười tươi ấy. Nhưng dù sao, anh chàng kia và Han, cũng thực sự quá sức đẹp đôi.

Anh ta có một tương lai rạng ngời. Họ đã yêu nhau hơn một năm, trước khi Hun thấy Han lần đầu đó. Ai cũng biết chuyện tình của họ. Biết rằng anh chàng kia đã phải cố gắng như thế nào để nhảy bổ vào trái tim của một chàng trai lãnh đạm như Han.

Lúc đó, Han mới 19 tuổi.

Sau lần gặp đó, Hun không gặp lại Han nữa. Ánh mắt hút hồn trôi xa khỏi tầm với. Quá cao và vời vợi đối với thực tại lúc bấy giờ.

Han cùng bạn trai đi du học.

Tất cả những gì Hun nhớ về Han trong ký ức đó là:

– Tôi gặp cậu ấy trong thang máy với anh ta.
– Cậu ấy đẹp hơn tất cả những gì mà tôi có thể nghĩ ra.
– Họ đẹp đôi.
– Giá như. Cậu ấy thuộc về tôi.
– Cậu ấy là Han

………………………………

3 năm sau, Hun gặp lại Han trong một club nhỏ. Khá chen chúc và đông đúc. 3 năm. Han thay đổi. Không nhiều. Ồn ào hơn với những tin đồn qua lại về đời sống của cậu.

Nhưng Hun không quan tâm tới những gì mà người ta nói. Rằng Han là một đứa hám của. Đã rời bỏ bạn trai mình ở phương trời xa, sau khi lợi dụng anh ta để được có cuộc sống xa hoa nơi đất khách. Rằng Han đã mặc kệ tất cả những ân huệ mà người đàn ông lâu năm gắn bó dành cho mình, một cách vô ơn, để phủi đít yêu một anh chàng giàu hơn người bản xứ. Rằng, ông trời có mắt, Han đã phải chịu cái giá đau đớn, là trục xuất về nước vì hít cần sa khi đang là sinh viên năm nhất… v.v… Và giờ đây, khi Han trở về nơi này, trơ trẽn sống tại thành phố mà ai cũng biết tất cả về cô ấy, những thông tin đầy rẫy dưới dạng… tin đồn. Cô ta may mắn quá khi được nhận vào làm tại một công ty nhỏ. Nhưng đó chỉ là trá hình. Thực tình, cô ta chỉ chằm chặp đi club kiếm những con gà, để mà chăn dắt.

Những người bạn cùng bàn hôm ấy, nhận ra ánh mắt Hun chăm chú nhìn Han, ánh mắt không thể chuyển đổi hướng đi, cứ mãi dõi theo từng động tác và cử chỉ của Han. Họ đã cảnh báo cho Hun tất cả những gì đang diễn ra xung quanh cô gái đó. Một người con trai nguy hiểm đã hủy hoại cuộc đời của biết bao công tử “ngoan hiền”.

Song, Hun bỏ ngoài tai tất cả. Chẳng có gì quan trọng hơn giây phút nhìn thấy ánh mắt Han chạm tới mình.

Nhiều ngày sau đó, Hun liên tục tìm cách tiếp cận Han mọi lúc.

Cuối cùng, hành động đáp trả của Han, mặc dù, không như Hun trông mong, nhưng cũng không đến nỗi làm anh cảm thấy mình bị rơi vào vô vọng.

Han hẹn Hun tới Wada.

Họ nhìn nhau, cười. Rồi Han bắt đầu câu chuyện một cách rất thản nhiên:
– Anh thích em lắm hả?
– Yêu – Hun nói một cách dứt khoát
– À, ừ, anh yêu em hả
– Anh đã nói nhiều lần rồi
– Biết gì mà yêu
– Yêu vậy thôi, cần gì biết nhiều.
– Nhiều tin đồn, biết chứ
– Có nghe qua
– Không để tâm hả?
– Uh
– Ừ, tốt. Vậy yêu nhau nhé?

Câu nói của Han là cho tim Hun lúc đó dường như ngừng lại vài giây. Không để cho Hun kịp nói gì, Han tiếp tục:

– À, nhưng mà, em không yêu anh. Em yêu tiền của anh thôi. Có được không?

Hun cười.

– À vậy à
– Nghe nói, anh giàu lắm mà.
– Em điều tra rồi hả?
– Ừ, điều tra xong mới hẹn gặp mà.
– Tiền của anh, là của anh. Em yêu tiền của anh. Cũng là em yêu anh. Như nhau cả thôi.
– Vậy là được chứ gì?
– Uh
– Ồ, chúng ta yêu nhau.

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s