Uncategorized

[TwoShort][HUNHAN] Em không yêu anh, em yêu tiền của anh. Có được không? – Chap 2 (END)

1013310_1426058820972376_1041644877_n

Chap 2 [END]

Người ta hay nói những điều mà người ta không làm được. Họ không kỳ quoặc hóa tình yêu của mình bằng một vài câu nói “ra vẻ” bất cần như thế. Hun và Han đã có một tình yêu bình thường một cách khó tưởng sau đó. Họ yêu nhau như mọi người yêu nhau. Bình thường như mọi cặp đôi bình thường. Ngọt ngào và chẳng bao giờ cãi vã.

Sức khỏe của Han ngày một tệ. Cậu ấy trở nên yếu dần vào mùa đông. Sau khi khám xong với vài lần xét nghiệm. Người ta yêu cầu cậu ấy phải nhập viện để điều trị ngay. Bệnh tình nặng như thế này, là do đã ủ bệnh từ lâu mà đâu hề hay biết.

Hằng ngày, Hun đưa đón Hann và chiều chuộng cậu vô cùng. Mọi thứ về họ vẫn chậm rãi đều đều theo đúng nhịp sinh học của mọi cặp tình nhân.

Hun chẳng bao giờ đào sâu về quá khứ của Han và tình cũ, cũng như Han chẳng bao giờ lên tiếng tự thanh minh về những tin đồn xung quanh cậu. Thế giới của họ khi va chạm vào nhau chỉ có hai người. Không quá khứ, nhưng cũng chẳng bao giờ có ai đề cập đến tương lai. Phần vì Han không muốn nhắc. Phần vì Hun hiểu Han không muốn nhắc, anh không muốn nói vì sợ nói những điều mà Han không thích, sẽ khiến Han rời xa anh. Hun biết, Han không ưa những gì được làm nên bởi hai chữ “hứa hẹn”.

…………………………

Hun làm trong công ty của gia đình. Một công ty lớn về đóng tàu. Số những cô gái lết theo Hun trải dài vô tận. Không chỉ bởi cơ ngơi mà tương lai sau này Hun sẽ sở hữu, mà còn bởi cái cách cư xử quá đỗi ngọt ngào của Hun trong mỗi lần giao thiệp với đàn bà. Anh giăng bẫy đàn bà. Và họ cũng không buông tha cho anh, bằng cách luôn tình nguyện dính bẫy.

Hẳn nhiên, trước khi quen Han, Hun không phải là một chàng trai quá nghiêm túc. Anh cũng quan hệ với một vài cô gái, những lần rong chơi của những cuộc vui không mấy vững chắc. Tuy nhiên, Hun biết vị trí mà anh đang đứng, đủ để không bao giờ để lại hậu quả hay làm gì quá đà.

Hun thỉnh thoảng cũng suy nghĩ về anh chàng bạn trai cũ của Han – người đàn ông mà anh gặp khi lần đầu tiên nhìn thấy Han trong thang máy. Mọi điều về anh ta. Thỉnh thoảng, Hun cũng tự đặt mình lên cán cân với người đó. Rồi cảm thấy mình thật tức cười khi làm như vậy. Đó là một hành động rất trẻ con và xem chừng có vẻ quá kém tự tin ở bản thân. Mỗi lần như thế, Hun lại tự cảm thấy mình rất đáng xấu hổ.

Nhưng sau những lần như vậy, Hun thường tự rút ra được kết luận chung rằng: Anh và Han xứng đôi. Hiện tại là như thế đấy.

Hun có thói quen đi đánh golf vào cuối tuần. Những lúc ấy, Han hay đi cùng anh. Lặng lẽ quan sát và mỉm cười. 3 tháng dường như quá ngắn ngủi để Han có thể tin tưởng và chia sẻ với Hun những điều sâu sắc hơn nụ cười mà cô luôn túc trực trên môi.

Một chiều cuối tuần trên sân golf, khi Han đang lặng lẽ quan sát Hun với nụ cười trên môi như mọi lần. Một cô gái nữ trông rất hiền, khuôn mặt khá thánh thiện và đáng yêu tới sân tìm Hun.

Hun dường như đứng chết trân khi nhìn thấy cô ta.

Họ cứ nhìn nhau như thế Han không tồn tại. Rồi cô ta rưng rưng khóc, quỳ gập gối xuống.

– Em đã có thai rồi.

Hun quay lưng về phía cô gái, nắm tay Han, lôi đi, không nói gì.
Cô gái lết lết theo Hun, bám lấy ống quần anh và gào lên:
– Anh có nghe không vậy, em có thai rồi.
– Cô buông tôi ra!

Hun đá chân, cô gái ngã nhào bật ra đằng sau. Han dằng tay Hun khỏi tay mình. Quay lại, đỡ cô gái dậy. Rồi nhìn Hun:

– Anh phải chịu trách nhiệm với những việc anh làm. Hãy lo cho cô ấy tốt.

Nói rồi, Han bỏ đi về phía trước. Hun vội vã chạy theo, bỏ mặc cô gái đang khóc lăn lê trên bãi cỏ, biểu hiện một thái độ đau đớn thực sự.

– Hãy nghe anh nói – Hun như gào lên – Em phải tin anh! Anh không làm gì có lỗi với em hết.

Han dừng lại, cô quay lại nhìn Hun. Nhìn thằng vào mắt anh:

– Em tin anh. Hãy làm một người đàn ông tốt khi anh còn có thể.

Rồi, Han bỏ đi.

……………………………….

Đó là câu chuyện của 3 ngày trước. Rồi 3 ngày liền, Han suy nghĩ và suy nhược. Han không suy nghĩ về lỗi lầm của Hun. Cậu chỉ buồn và cậu suy nghĩ về việc mình buồn. Từ sau khi rời khỏi London về Seoul, Han đã không có cái thói quen buồn nữa. Việc đó làm cậu vui hơn bao giờ hết. Cảm giác vô cảm như thể chẳng ai có thể chạm tới trái tim mình, thật thanh thản biết bao.

Những ngày ở London là những ngày cay đắng nhất trong cuộc đời Han. Khi tình yêu mà cậu ấp ủ và nâng niu rời xa cậu ngay trước mắt.

Khi Han cùng người yêu đến London, đó là những ngày lạnh, tuyết rơi và phủ lên hạnh phúc của đôi tình nhân một cảm giác ấm áp khi hơi thở quyện vào nhau.

Người ta yêu nhau càng lâu, thì người con gái càng ém hơi người đàn ông thêm kỹ.Han gần như không thể thiếu hơi thở đó. Nó đã quá quen với cô rồi.

Người ta yêu nhau càng lâu, thì người đàn ông càng bớt đi độ sâu trong tình yêu. Mọi thứ đều nổi lên trên, như một điều gì hời hợt lắm.

Alex, bạn trai của Han khi đó có mọi thứ anh ta cần để trở nên quyến rũ. Hay thực tế, anh ta đã quá đủ quyến rũ để bước đi mà không cần nhìn Han ở lại sẽ như thế nào.

Alex đắm mình trong casino. Ở đó, anh ta có nhiều mối quan hệ và cuộc vui. Han miệt mài với bài vở. Học cho mình và làm thay cho cả bạn trai nữa. Thỉnh thoảng, Alex về vuốt ve mấy cái, rồi lại bỏ đi mấy ngày.

Han lạc lõng trong khoảng trời mênh mông lạnh ngắt đó suốt nhiều tháng liền. Cậu không hiểu vì sao một chút khí trời nơi Tây Phương có thể khiến Alexlầm đường đến thế?
Alex đã không còn là một chàng trai yêu cô nồng nàn như trước. Alex mà cậu yêu thương suốt gần hai năm bỗng dưng bận rộn với nhiều mối quan hệ.

Han chẳng thể làm gì ngoài việc cứ chờ đợi Alex trở về sau những chuyến đi như thế.

Một ngày nọ. Lại là một ngày nọ. Ba của Alex sang London. Ông tới nơi mà họ sống. Đưa cho Han một gói chiếc thẻ. Đúng lúc đó, Alex trở về nhà. Nhìn thấy ba mình và Han, anh ta tỏ ra vô cùng thất vọng:

– Hóa ra cậu chỉ là người như vậy!

Nói câu đó, Alex quay lưng đi, đóng rầm cửa lại. Han hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu ngơ ngác với mọi thứ mà không thể định thần trở lại. Tay chân không biết phải cử động sao cho đúng lý lẽ, cổ họng thì khô rát không biết phải nói gì.

Ba của Alex chậm rãi đặt chiếc thẻ trên bàn, rồi quay lưng bỏ đi về phía cánh cửa con trai mình vừa đóng lại:

– Cậu chia tay con trai tôi đi.

Ông ta bỏ đi. Buông lại một câu sau lưng mình:

– Cậu bám riết nó đã quá lâu rồi. Để gia đình chúng tôi được yên!

Ngày hôm đó, là tháng thứ ba Han sang London cùng Alex. Tuyết rơi nhiều lắm và trời thì rất lạnh. Han đi tìm Alex khắp mọi nơi mà anh ta hay đến. Cuối cùng, Han cũng tìm thấy Alex. Không phải tại song bài, cũng chẳng phải tại quán bar. Mà lại là ở quán ăn mà lần đầu tiên đến London, Alex ăn tối cùng Han tại đó.

Ở đó, có một cô gái khác.

Không phải là Han.

Bên cạnh Gia Minh.

Han đứng ngoài cửa sổ, nhìn trân trân qua cánh cửa đó để thấy tim mình nhói đau. Han không hiểu, hoàn toàn không hiểu. Cậu đã yêu Alex đủ lâu đủ để rất đau vì những gì mình đang nhìn thấy. Trong mắt Han, Alex là một người đàn ông tốt, yêu thương cô hết mực và rất có trách nhiệm, chưa một lần anh phản bội cậu trong suốt gần hai năm chung sống. Phải chăng, trời Tây là làm cho con người này đổi thay nhanh đến vậy?

Han không vào, nước mắt tuôn trào làm nóng bừng thân thể đang lạnh căm trong tuyết giá. Han lặng lẽ bước đi.

Đêm hôm đó, Alex trở về.

Họ không nói gì với nhau.

Một tuần sau, Han về nước.

Đó là câu chuyện của một năm trước.

Alex ác quá!

…………………………….

– Khi em về Seoul, mọi thứ đều buồn tẻ. Em đã thay đổi nhiều để sự buồn tẻ đó trôi đi. Ngày nào, em cũng nhớ tới anh ta. Hai năm mà, đâu phải ngắn để em có thể nhanh chóng quên mau tất cả, phải không?

Han nói cho Hun nghe câu chuyện của mình. Lần đầu tiên, cậu tâm sự với Hun về quá khứ mà mình từng có. Hun lấy máy sấy, đang cố gắng vừa lắng nghe câu chuyện của Han, vừa làm khô mái tóc đang ướt nhẹp nước mưa của cậu.

– Ừ, anh hiểu. Em uống trà vào cho ấm đi. – Vừa nói, Hun vừa sấy tóc cho Han và hướng mắt về tách trà nóng mà anh mới để lên bàn khi nãy, Han vẫn chưa đụng tới.

Han với tay xuống tách trà, cầm lên, chạm môi vào thành tách, co hai chân lại cho bớt lạnh.

– Vài tháng đầu, ngày nào, em cũng đợi chờ anh ta xin lỗi em. Em chờ điện thoại anh ta gọi về, nói một câu thôi cũng được. Nhưng chẳng ngày nào có. Mỗi ngày, em đều lên mạng, nhưng chẳng có gì mới. Rồi, anh ta cũng xuất hiện. Sau khoảng một tháng thì phải. Ở trên mạng. Với những tấm hình tình cảm với cô gái đó. Họ bắt đầu công khai yêu thương nhau rất ngọt ngào. Rồi em, lại lặng lẽ nhìn họ hạnh phúc mỗi ngày và tung hô nhau. Cảm giác đó thật kinh khủng.
– Ừ anh hiểu

Tóc Han đã được sấy khô. Hun ngồi xuống bên cạnh Han, chăm chú nhìn cô.

– Nhưng mà em vẫn chờ…Rồi cũng chẳng có gì cả.
– Và em không chịu nổi nữa?
– Vâng, em không chịu nổi nữa. Em gọi điện thoại cho anh ta. Em hỏi anh ta. Anh ta cười em rất khinh bỉ. Anh ta nói: “Bấy nhiêu đó chưa đủ với cô sao? Hai năm qua, chẳng phải cô chỉ yêu tiền của tôi thôi sao?”. Em không nói gì cả. Em đau lòng quá. Em chỉ biết cúp máy và im lặng thôi.
– Nghe như phim ấy nhỉ?
– Ừ thì đời vốn dĩ là phim mà. Sau này, em mới biết, bố anh ta đã sắp xếp tất cả chuyện này. Ông ấy không thích em. Vì nhiều lý do lắm.
– Thì sao? Nếu anh ta yêu em thực sự. Nếu anh ta trân trọng tình yêu mà hai người có suốt ngần đó năm, thì anh ta phải tin em chứ?
– Ừ, anh nói đúng. Bởi vì anh ta đã thay lòng. Nên việc bố anh ta làm, chỉ giúp anh ta có thêm lý do để từ bỏ em mà thôi. Chỉ đơn giản là thay lòng. Ừm… sau đó thì… anh biết đấy… Em vẫn sống ở thành phố này như vậy. Đi chơi nhiều hơn và sống đơn giản hơn. Anh ta được nhiều người biết. Bạn bè anh ta đều nghĩ rằng em không tốt. Họ nói về em như một đứa con gái hám tiền rất tệ. Thế nên, em cũng nghĩ đơn giản thôi. Họ nói sao thì tùy họ. Mình sống sao thì mặc mình. Có điều, em không muốn yêu nhiều như trước nữa. Em muốn có những thứ để vui vậy thôi. Rồi sau nhiều cái vui đó, em gặp anh.

– Chà, anh ta cũng hèn nhỉ?
– Ừ, rồi em tự nhiên, thấy thất vọng về anh. Nên em buồn.
– Vì em nghĩ rằng mình không còn thất vọng được nữa đúng không?
– Ừ, bởi vì cảm giác đó chứng minh rằng… em thực sự đã yêu anh rồi.

Han quay sang nhìn Hun. Hun gần như bật khóc sau câu nói của Han. Anh quá xúc động. Han nắm lấy tay Hun, nhẹ nhàng đặt vào môi anh một nụ hôn nồng nàn:

– Bây giờ, em có thể, không yêu tiền của anh, em chỉ yêu anh thôi, có được không?
– Em tin anh chứ?

Han mỉm cười.

– Em đã không vui. Vì em không thể không tin anh được nữa rồi… Em yêu cái cách anh chấp nhận mọi thứ về em. Em biết em yêu anh khi em có thể tin mọi điều không thể tin về anh 

3 thoughts on “[TwoShort][HUNHAN] Em không yêu anh, em yêu tiền của anh. Có được không? – Chap 2 (END)

  1. hơi khó hiểu kết cấu câu chuyện hơi phức tạp😦 nội dung thì ok ^^ góp ý zậy thui chứ ko có ý chê bai gì hết ^^

    1. Lỗi sai sót ^^ Hy sẽ nhắc nhở au trong động edit lại ah ^^
      C’ơn đã quan tâm ^^ mong nàng ủng hộ động nhiều hơn *bắn tim*

      — Hy♥

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s