Uncategorized

[TwoShort][SULAY] Mặc dù em muốn … yêu anh – Chap 2 (END)

1618540_1426047737640151_1741629172_n

Chap 2 [End]

Chúng tôi ăn tôi và trò chuyện dăm ba câu chuyện lẻ tẻ. Suho không nhắc thêm về người yêu cậu thêm một lần nào nữa. Lay cũng không tò mò, chẳng muốn biết “chuyện đó” mà Suho đề cập tới là chuyện gì. Dù sao, đau khổ ở đây cũng quá đủ rồi.
Cuối buổi, chúng tôi đi bộ về nhà. Trên con đường tuyết phủ lún chân, Suho bỗng nhiên rút máy chụp hình trong túi áo khoác ra, quay người về phía Lay, chụp liên tục.
Cậu chau mày, ánh sáng của đèn flash làm tôi chói mắt.
– Trông em như thế này mà anh cũng chụp!
Lay với tay dằng lấy cái máy ảnh. Chúng tôi rượt nhau trên con đường phủ đầy tuyết. Mãi một lúc sau, khi cả hai chạy đến mệt phờ, rồi ngã xuống đám tuyết trắng xóa, cậu mới có thể cầm được chiếc máy ảnh trong tay.
Suho nằm sõng trên tuyết, thở hổn hển. Lay lụi cụi cầm chiếc máy ảnh, xem lại hình, nhăn nhó và xóa lia lịa.
Bỗng nhiên, mặt cậu tái mét, tay tôi run rẩy. Chiếc máy ảnh tưởng chừng như chỉ muốn rớt xuống ngay lập tức. Ngón tay trỏ của cậu lập cập bấm phím chuyển để xem hết những hình ảnh mà mắt tôi không dám tin….Môi cậu bắt đầu mím chặt, chặt tới nỗi cậu đã khiến nó chảy máu lúc nào không hay.
Suho hí hửng ngồi dậy, quay sang phía tôi đang định nói điều gì. Thấy mắt tôi đẫm nước, anh ta giật mình nhìn vào chiếc máy ảnh rồi vội vã dằng lại.
– Anh xin lỗi!
Lay im lặng. Suho chẳng có lý do gì phải xin lỗi, chẳng có lỗi gì để mà cho anh ta xin. Chẳng qua chỉ là dăm ba tấm hình, mà anh ta đã chụp được. Có phải lỗi của anh ta đâu, khi họ đi chơi với nhau và chụp hình?
Chỉ là trong tấm hình đó có người cậu yêu. Và chỉ là trong tấm hình đó, có người cậu yêu đang quấn quýt bên người con gái khác.
Đầu óc cậu choáng váng nhưng có lẽ nỗi đau đã trong giây lát bị trời lạnh làm cho đóng băng. Chẳng phải cậu đã nói rằng, mối tình của cậu không hiểu vì sao mà tan vỡ đó chăng? Giờ thì cậu đã hiểu, phải chăng cậu nên mừng? Mừng rằng cuối cùng mình cũng biết lý do cho sự kết thúc đột ngột của một chuyện tình dài hàng năm. Mừng vì cuối cùng mình cũng không phải ăn năn, vì mình đã không làm gì sai cả. Mừng vì…
Vậy là, hóa ra, trên thực tế thì…. Cậu đã bị phản bội…. Từ rất lâu rồi! Bởi…. người mà…. tôi tin tưởng nhất trên đời.
Lay cứ ngồi đó, bất động mỉm cười, mặc cho trời bắt đầu nổi gió. Cái lạnh len lỏi làm tím tái đôi môi tôi run run bé nhỏ.
Suho nắm lấy tay cậu, kéo cậu dứng dậy. Nhưng cậu vẫn ngồi đó, bất động mặc cho gió vờn. Suho không nói gì, quàng hai tay cậu lên vai… cõng cậu về trên suốt một quãng đường dài… Suho im lặng, cậu cũng im lặng, chỉ có gió tuyết là ồn ào.
……………………………..
Suho cõng Lay lên tận phòng. Đặt cậu lên giường. Nhìn cậu thở dài:
– Giờ thì em nói gì đi chứ?
Tôi cười.
Suho quát
– Đừng cười nữa, nói gì đi chứ!
– Em phải nói gì đây?
– Nói bất cứ thứ gì, không phải im lặng, không phải cười, em khóc đi
– Khóc à? Con bé đó xấu hơn em không?
– Xấu hơn!
– Được gì chứ, xấu hơn nhưng vẫn hơn em nhiều đúng không?
Lại cười…
– Anh không ngờ rằng Kris đã giấu em lâu như vậy. Đến bây giờ cậu ta vẫn chưa nói ra. Anh bất ngờ về điều đó… Anh tưởng hai người đã làm rõ từ lâu.
– Đừng nói nữa.
Tôi im lặng co mình lại, vo tròn người cuộn như một con ốc sên đang run lên. Tôi đổ xuống giường. Nằm, nhắm mắt, gối ướt đẫm… môi rất mặn.
– Đôi giày của anh đang đi, giống với đôi em đã mua tặng Kris.
Suho im lặng.
– Giống lắm!
– Kris đổi nó cho anh lấy một đôi giày của anh mà cậu ta thích.
Cười, cười cười… càng cười nước mắt càng rơi….
– Thảo nào. Tình yêu bây giờ rẻ biết bao. Giống như đôi giày, chẳng mang nổi bao kỷ niệm. Quà tặng, vẫn thể đem đổi chác được sao….Tình cảm… chẳng đáng giá chút nào….
Suho nắm chặt lấy tay Lay:
– Quên cậu ta đi…Không xứng đáng với em đâu.
Lay co người lại, cố cuộn chặt mình trong nỗi đau.
– Vậy thì… ai xứng?
Suho nắm chặt tay tôi… thức trắng bên cậu đêm đó.
……………………………………..
Bình minh đem nắng len qua từng khe cửa. Lay đứng dậy kéo rèm, nhìn ra cửa sổ… dường như hôm nay sẽ là ngày tuyết tan.
Suho đứng dậy, đi về phía tôi, vòng tay qua eo cậu ôm chặt.
Bất giác, Lay quay lưng lại.
Môi chúng tôi tình cờ va chạm… rồi hòa vào nhau.
…………………………………..
– Em
– Sao anh?
– Làm người yêu anh nhé!
– Vì sao?
– Vì anh nghĩ rằng anh yêu em mất rồi
Cười.
– Em cười gì? Anh không đùa đâu
– Em có thể ở bên anh, đi chơi với anh, ngủ với anh, làm mọi việc như là chúng ta đang yêu nhau. Nhưng… em không thể làm người yêu của anh, bạn gái của anh…
– Vì sao?
– Vì trái tim em đã không còn chỗ cho yêu đương ở lại nữa rồi..
– Chẳng lẽ, em chỉ muốn có tình cảm qua đường thôi sao?
– Đừng cố gắng ràng buộc em bằng việc đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Anh và em, có thể có mọi thứ mà anh muốn, trừ việc, nói rằng ta yêu nhau.
– Không! Anh không muốn kiểu friends with benefits
– Nhưng em giờ đây… chỉ có thế thôi.
Không phải vì em còn yêu anh ta, không phải vì em còn nhớ anh ta. Cũng không phải vì em không thích anh, mà chỉ tại em lúc này…. chưa thể yêu thêm….
Thời gian có thể trôi qua êm đềm…. Nhưng tổn thương thì vẫn sẽ ở bên chứ chẳng trôi đi đâu cả….
Như mùa băng tuyết này cần nắng để tan ra…. Em cần điều gì cho trái tim mình hồi sinh trở lại?
Đó là cách trái tim chúng ta bị hủy hoại sau những yêu thương sâu sắc.
Đó là sự đổi thay sau khi bị hứng chịu những đòn mạnh.
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
Trải qua ngần đó chuyện…. đôi khi em bị mất quá nhiều và rất lắm niềm tin…
Đừng ràng buộc em bởi những hứa hẹn và “danh phận”. Hãy chơi đùa thôi và quên đi….
Không phải không muốn yêu anh…. đơn giản vì…. em chẳng thể yêu thêm…. Ngay lúc này!
Hy vọng chỉ là… ngày lúc này thôi!

Chúng ta nhớ gì về một tình yêu phản bội?
Nhớ những nỗi đau, nhớ những vết thương sâu…

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s