Longfic

[Shortfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap 23

10009279_1430176043893987_1827588491_n

Chap 23

Đèn xanh bật sáng, Chanyeol đang định khởi động xe thì viên cảnh sát chỉ huy giao thông đứng trước mặt đi tới, vỗ vỗ vào xe anh, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc:
– Chào anh, hy vọng lần sau anh lái xe qua con đường này hãy đeo kính râm lên để đóng góp một phần cho việc đảm bảo trật tự an toàn giao thông, cảm ơn!

Một lúc lâu sau Chanyeol vẫn không kịp phản ứng, Mun Soehyun ngồi trong xe bật cười lớn:
– Đẹp trai không phải lỗi của anh, nhưng làm giao thông hỗn loạn thì là anh không đúng. – Viên cảnh sát nghe thấy câu nói đó, quay sang nhìn Mun Soehyun mỉm cười tán thưởng, gật đầu rồi quay lại nhìn Chanyeol. – Đây cũng là câu nói mà đa số mọi người đều muốn nói, hy vọng anh hãy đeo kính râm lên.
Chanyeol lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười, khóe miệng khẽ nhếch lên:
– Tôi sẽ suy nghĩ, cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi rất đẹp trai, đẹp trai tới mức khiến giao thông rối loạn, đây là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được ngày hôm nay.
Viên cảnh sát đứng thẳng người, giơ tay chào Chanyeol:
– Cảm ơn anh đã giúp đỡ giao thông của nơi này, hoan ngênh lần sau tới với đường 6 khu Bokman .

Chanyeol lái xe lao đi, xe của Mun Soehyun cũng bám sát theo sau.
Chanyeol không nén được nụ cười, mình thật sự đẹp trai như thế sao? Nhưng tại sao người con trai đó lại không thích mình? Tại sao trước mặt cậu ta, mình không có chút tự tin nào? Thở dài chán nản, ai bảo anh đụng phải một quái thai, không bị vẻ đẹp của anh mê hoặc. Người như thế này lấy về nhà sẽ rất an toàn, ngay cả một người đàn ông như mình cũng không coi vào đâu thì những người đàn ông khác chắc chắn cũng không thể nào lọt vào mắt cậu, không cần lo cậu chạy trốn với kẻ khác.Chanyeol không nhịn được lại cười, nụ cười vô cùng quyến rũ.

Anh dừng xe trước cổng tập đoàn Park , từ trên xe bước xuống, ánh mắt của rất nhiều người đều dừng lại nơi anh. Không biết bắt đầu từ lúc nào, trước cửa tập đoàn Park vào mỗi buổi sáng đã tập trung một đám con gái xinh đẹp, ánh mắt bọn họ nhìn Chanyeol cứ như thể nhìn thấy cây kem ngon nhất trên thế giới này, chỉ hận là không thể ăn ngấu nghiến anh. Chanyeol bực mình lắc đầu, xem ra anh phải nhờ bảo vệ giải quyết chuyện này, nếu cứ tiếp tục như thế thì cổng Tòa nhà sẽ thành trại tị nạn cho bọn đàn bà hết.

Một cô gái mặc chiếc váy yếm màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp như búp bê lao về phía Chanyeol, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn anh, trong tay là một hộp nhỏ bằng thủy tinh màu tím, trong đó là một cái đồng hồ kim cương nhãn hiệu Chanel kiểu dáng mới nhất, dùng đôi tay run rẩy đưa tới trước mặt Chanyeol, ánh mắt chờ đợi:
– Em tặng anh cái này, hy vọng anh sẽ thích.

Chanyeol không buồn nhìn một cái, gạt tay cô gái ra. Chiếc hộp thủy tinh rơi xuống đất, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn, ngay cả trái tim mỏng manh yếu ớt của cô gái cũng vỡ tan theo. Cô gái nhìn khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của Chanyeol, đau lòng rơi lệ. Đúng lúc đó Mun Soehyun từ trên xe bước xuống, thấy Chanyeol không buồn liếc cô gái kia một cái, đã đi thẳng vào Tòa nhà , sự căm ghét trên khóe miệng giống như một cái kim đâm thẳng vào trái tim cô gái và cũng đâm thẳng vào trái tim Mun Soehyun. Cô chưa bao giờ thấy người đàn ông nào tuyệt tình như thế, lạnh lùng như thế, Mun Soe không tin trên đời này có người nào lại từ chối cái đẹp, cô muốn thử xem, để xem anh tuyệt tình hay cô bạc bẽo. Cô quay người lên xe, trong lòng thầm nói: Hãy đợi đấy!

Người bảo vệ cung kính mở cửa cho Chanyeol, ngạc nhiên khi nhìn thấy bộ quần áo trên người anh, cũng chẳng trách bọn họ tỏ ra ngạc nhiên như vậy, đây là lần đầu tiên Chanyeol mặc như thế này đi làm. Cô nhân viên lễ tân giúp anh mở cửa thang máy, đôi mắt cứ nhìn anh chăm chăm. Chanyeol kéo kéo cổ áo, không nhịn được lại cười.
– Tổng giám đốc Park, hôm nay anh đẹp trai quá! – Cô nàng trực quầy lễ tân cứ nhìn anh không chớp mắt.
– Vậy sao? Cảm ơn! – Anh lạnh lùng nói. Không biết người đó có thích anh như thế này không nhỉ? Anh lại cười.
– Tổng giám đốc Park đang yêu sao?

Khi cô nhân viên lễ tân hỏi câu này, đôi mắt cô thoáng nét u buồn. Chanyeol nhìn đồng hồ, còn 10 phút nữa là tới 9 giờ, còn nửa tiếng nữa là anh sẽ được gặp người con trai đó, thật là đáng mong đợi. Đang định bước vào thang máy thì nghe thấy câu hỏi của cô nhân viên, anh đứng lại:
– Cô nói yêu cái gì?
Cô nhân viên chép miệng:
– Những người đang yêu đều giống như anh, cứ cười ngô nghê một mình.
Chanyeol nuốt nước bọt, cắn môi, mỉm cười với cô gái rồi đi vào thang máy, lẩm bẩm:
– Yêu, hình như ngày nào tôi cũng yêu.

Ra khỏi thang máy, Kim Eun Ha đã bước lên đón anh. Nhìn bộ quần áo trên người Chanyeol, ánh mắt của cô cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc như những người khác. Tâm trạng Chanyeol có vẻ rất tốt, nụ cười tự tin nở trên khuôn mặt, hỏi thăm dò:
– Thư ký Kim, cô thấy con lợn kia có thích tôi mặc như thế này không? Cô thấy bộ quần áo của tôi thế nào, có được không?
Kim Eun Ha hơi ngạc nhiên, đây là Chanyeol, công tử hào hoa, đa tình mà cô quen biết sao? Anh đã bắt đầu quan tâm tới cảm nhận của phụ nữ rồi sao?
Anh lại lẩm bẩm:
– Tôi không tin là có người nào mà Chanyeol không giải quyết được, nhóc con, cậu chờ đấy, nói gì thì nói, tôi cũng bắt cậu bại trận trong tay tôi!
Eun Ha nhìn Chanyeol, trong lòng thấy nhói đau, xem ra anh đã thực sự bị người con trai đó hớp mất hồn rồi, chỉ có điều chính anh vẫn chưa biết mà thôi.
– Hôm nay người dẫn đầu không phải Baekhyun, là… – Eun Ha nhẹ nhàng nói.
Chanyeol còn chưa nghe xong, sắc mặt đã lập tức rất khó coi:
– Cậu ta không tới, sao cậu ta có thể không tới? – Đúng vậy! Cậu không tới thì anh ăn mặc như thế này để cho ai ngắm? Cho đám con gái si tình ngoài kia sao? – Cô gọi điện tới công ty họ, nói là tôi còn nhiều chi tiết không hiểu rõ, muốn mời Baekhyun tới đây, nếu không thì đừng nói tới chuyện hợp tác. – Khuôn mặt anh sa sầm xuống như bầu trời đang cơn mưa, quay người bước vào phòng làm việc, đóng chặt cửa lại.
Kim Eun Ha lắc đầu, thở dài một tiếng rồi đi gọi điện thoại.

5 thoughts on “[Shortfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap 23

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s