Uncategorized

[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 28

Image

Author: Tiểu Hy
Pairing: ChanBaek
Category: fanfic, SA, ngược, HE hay BE thì chưa biết.
Rating: K+, MA nếu thích
P/s: ~….~ là suy nghĩ nhân vật.

Baby, Don’t Cry

Chap 28

.
.
.

BaekHyun ngồi xuống bàn ăn cơm, tâm trạng nặng nề đến mức không muốn nhấc đôi đũa, dù ChanYeol đã tỉnh, nhưng lại đi đứng khó khăn, cậu đã bối rối biết bao nhiêu khi thấy anh như vậy. Lúc đầu còn ngu ngốc bắt anh xuống dưới nhà ăn cùng cậu, sau lại xin lỗi rối rít vì chân của ChanYeol di chuyển lại trở nên đau đớn như vậy.

Bây giờ dù không muốn ăn, nhưng cậu cũng phải cố, vì tí nữa phải đem cháo lên cho anh nữa.

.

.

………………………………………………………

.

.

*Ting Tong*

.

.

BaekHyun vừa định đứng lên xem camera xem ai tới, nhưng chưa kịp thì ông quản gia đã nhấn nút đồng ý cho cửa mở rồi.

– Là người quen phải không ạ? – BaekHyun hỏi, vì cậu biết, chỉ có người thân quen nên ông bác mới không cần hỏi ý của ChanYeol.

– Vâng. Là cô NaYeon. – Nói rồi ông bác gập người chào cậu xong lui xuống dưới nhà.

.

.

…………………………………………………

.

.

– Ah. Chào BaekHyun. – NaYeon nhìn cậu rồi cười mỉm.

BaekHyun cũng đứng lên rồi cười lại, trong lòng cảm thấy có chút bối rối khi thấy nụ cười đó, đang không biết phải làm gì thì NaYeon nói là muốn lên thăm ChanYeol rồi đi thẳng lên phòng anh.

Chắc là cô đã thân quen với căn nhà lắm rồi, cũng giống như EunJin vậy. Có thể ChanYeol đã nói cho cô biết là mình bị thương nên mới vừa đi học về thì cô chạy thẳng tới đây. BaekHyun bỏ đũa rồi ngồi xuống, tự hỏi tại sao NaYeon lại không hề ngạc nhiên khi thấy cậu đang ở đây.

BaekHyun muốn lên trên đó, nhưng lại sợ sẽ làm phiền họ, nên chỉ biết ngồi đây. Tí nữa cậu sẽ viện cớ là đem cháo lên cho ChanYeol rồi ngồi đó luôn.

Vừa nghĩ xong rồi cậu đứng lên, chuông cửa lại reo.

Vẫn giống như vừa nãy, ông quản gia hấp tấp chạy ra, rồi đồng ý mở cửa.

BaekHyun ngó nhìn ra ngoài, vì ông bác vừa mở xong lại chạy thẳng ra ngoài đó. Song, chưa được bao lâu thì ông đi vào, trên tay có cầm một gói bưu phẩm màu vàng.

Đi tới chổ của BaekHyun, cúi người kính trọng đưa cho cậu.

– Là đồ của cậu.

BaekHyun hơi giật mình. Là ai gửi cho cậu chứ? Đâu ai biết cậu đang sống ở đây đâu.

– Là ai gửi vậy ạ?

– À. Bưu điện gửi. Trên đó chỉ ghi duy nhất người nhận thôi.

Song rồi ông ta quay lưng đi ra sau nhà làm tiếp công việc của mình, để BaekHyun ở lại với một mớ hỗn độn.

Tim cậu đập nhanh một cái.

Cảm giác có gì đó không hề tốt.

BaekHyun run tay, nhẹ nhàng mở nó ra.

Giấy gói vừa được xé, từ trong lại rơi ra rất nhiều hình.

BaekHyun mở to đôi mắt, hoản loạn đến không ngừng, cậu cầm những tấm hình đó lên.

– Cái.. cá..i.. gì.. đây.. – BaekHyun nuốt trôi nước ở cổ. Trên tay cậu là 7 tấm hình của hai người khác giới với nhau đang nằm ở trên giường, nhưng nếu cậu không nhìn nhầm thì hai người đó là ChanYeol và.. EunJin..

Có thể thấy được là hai người họ không hề mặt đồ, lại còn cùng nhau chụp chứ không phải là hình quay lén.

Trên những tấm hình còn có những dòng chữ được in lồng vào..

[ĐỪNG TIN HẮN]

BaekHyun dù hơi khó chịu, nước mắt sắp rơi ra thì cố nén, cậu không thể chấp nhất chuyện quá khứ đó được, trong đó kêu cậu không được tin anh thì điều cậu cần làm bây giờ là phải tin tưởng anh. Tin tưởng vào ChanYeol. Cậu phải tin rằng anh bây giờ rất yêu cậu.

BaekHyun nắm chặc những tấm hình lại, cố gắng đứng dậy, thẳng tay ném nó ra chổ khác.

Trong lòng cố quên đi những thứ đó, cố gắng mỉm cười.

– Đó là.. chuyện trước đây rồi..

BaekHyun tự nhiên thấy vui vẻ, cậu có thể một lần nữa tin tưởng anh. Nếu cứ như vầy đến cuối đời. Thì chắc chắn rằng sẽ không ai có thể phá vỡ nó được.

– Chắc là ChanYeol đói rồi..

.

.

.

……………………………………………

[Cùng lúc đó]

.

.

– Sao anh ra như thế này? – EunJin khẽ mắng yêu anh, cô nhìn ChanYeol ngồi trên giường mà đau lòng. Cô đau cho vết thương đó, càng đau thêm người chăm sóc cho anh bây giờ không phải là mình.

– À. Chỉ là đánh nhau thôi. Hehe.. – ChanYeol toét miệng cười.

– Đánh nhau vì BaekHyun à? – Cô hỏi, dù tim hơi đau một chút, nhưng cô vẫn muốn hỏi, vẫn muốn nghe câu trả lời của anh. NaYeon rất hiểu, lại càng hiểu rất rõ con người này, ChanYeol chỉ ra mặt đánh nhau với những người nào xúc phạm đến người mà ChanYeol thật sự quan tâm mà thôi.

– Ừm.. – ChanYeol không chối, đúng là hôm trước anh có đánh nhau với những người đó ở sân bay, vì họ dám nói là nếu như anh không ra mặt thì họ sẽ tiếp cận BaekHyun để hại cậu ta.

Đương nhiên vào lúc đó anh phải bình tĩnh để cho người giải quyết. Nhưng vừa nghĩ đến khi sơ suất, anh lại phải để BaekHyun phải vì anh mà bị đánh tơi tả thì không thể nào kiềm lòng được.

– Anh yêu cậu ta sao?

.

.

.

……………………………………….

*cạch*

– Anh yêu cậu ta sao? – BaekHyun vừa mở cửa định bước vào, thì nghe được giọng của NaYeon.

Cậu liền ngừng lại, không bước vào. Cậu muốn nghe câu trả lời của ChanYeol dù biết rằng anh rất yêu mình.

BaekHyun có hơi hồi hợp. Cậu sẽ thật sự tin tưởng vào câu trả lời của anh. Vì đây là trường hợp đặc biệt, sự đặc biệt ở đây chính là người đang hỏi là người mà ChanYeol từng yêu rất nhiều, là người yêu cũ của anh.

.

.

.

………………………………………….

.

.

– Em nghĩ như thế sao? – ChanYeol hỏi. Anh không thể nào nói với NaYeon câu trả lời được. BaekHyun cần được bảo vệ an toàn với bất cứ tin đồn nào. Anh không thể tin được bất kì ai, kể cả NaYeon, vì lúc trước, người mà ChanYeol tin tưởng, là EunJin nhưng lại thành ra hại cậu thê thảm.

– Đúng. Em quay trở lại đây. Là muốn chúng ta trở về bên nhau. Nhưng không thể nào như vậy nếu như anh đã yêu thêm người khác. – NaYeon nói. Cô đã tập trước gương nhiều lần với câu nói này rồi. Cô hy vọng là BaekHyun có thể nghe thấy, vì vừa rồi cô có nhận được tin nhắn của người mà cô đã sắp xếp ở dưới là BaekHyun đang đi lên.

– Anh không yêu cậu ta. – Không đúng, ChanYeol đã nói dối. Anh nhất quyết không nói sự thật. Không phải vì anh không yêu cậu. Nhưng vì BaekHyun được bình yên, anh phải nói dối. Vẻ bề ngoài cho thấy những lời anh nói ra rất thẳng thừng, vẻ mặt không hề lay chuyển. Nhưng không ai có thể biết được trong lòng anh phải đau đớn, bối rối như thế nào. ChanYeol thầm cầu xin Chúa trời, đừng cho BaekHyun nghe được những lời này.

– Thật sao? Em không tin. – NaYeon lắc đầu. Cô chính xác là không thể nào tin được ChanYeol. – Anh..

NaYeon hốt hoảng khi gương mặt ChanYeol sát vào mình, rồi đặt môi mình lên môi cô, chưa kịp phản kháng thì lưỡi của ChanYeol đã tiến vào trong, chiếc lưỡi như con quái vật, trơn trượt sâu vào trong khoang miệng cô mà náo động. Cảm nhận được vị ngọt ở anh, cô liền hôn lại.

Nụ hôn nồng nhiệt đó chưa kéo dài được bao lâu thì..

.

.

*XOẢNGG..*

.

.

– BaekHyun.

ChanYeol hốt hoảng buông NaYeon ra, anh thật sự bối rối khi thấy bóng dáng bé nhỏ của cậu đứng đó, trên mặt thì toàn là nước mắt.

~Em ấy đã ở đây từ nãy giờ sao?~

Chưa kịp định thần lại thì nhận được sự tức giận của cậu qua ánh mắt ngập nước. Lại càng ngu ngốc hơn là cậu đã quay lưng chạy đi mất.

– BAEKHYUN ÀHHHH..

ChanYeol vội chạy xuống giường, anh không quan tâm là chân mình đau đau nhói, cứ nghĩ cậu bé ấy vì mình lại đau lòng đến chạy mất.

ChanYeol thật sự rất sợ mất cậu.

Lần này anh sai rồi.

Anh đã tính sai hết rồi.

Anh không thể bảo vệ, ngược lại lại làm cho người mình yêu bị tổn thương đến vậy.

~Chết tiệt.~

.

.

.

.

– Alo. Cậu ta đã ra ngoài rồi. Nhà ChanYeol rất rộng, chắc khoảng 5 phút sau sẽ ra khỏi nhà… anh yên tâm. em đã cho người tắt thiết bị tự hoạt động của cái cửa rồi. Với lại cái thiết bị đó rất xa. Chanyeol sẽ không nghĩ tới chuyện chạy đi mở nó đâu.

.

.

.

……………………………………………………………..

.

.

.

Ở ngoài, SeHun đã chuẩn bị rất nhiều người để bắt nhanh cậu bỏ vào xe.

– Chuẩn bị. – Hắn hét lên cho mọi người ở đó có thể nghe thấy.

Lập tức một toán người chạy ra xung quanh chiếc cửa lớn. Hắn mừng thầm trong bụng. Nhịp này, nhất định phải bắt được cậu.

~BaekHyun àh..~

.

.

– Học trưởng àh. Anh đến để thăm BaekHyun àh?

Một giọng nói cất lên ở phía sau SeHun. Hắn có hơi bất ngờ, quay lại..

– JongIn. – SeHun trợn mắt lên.

– Anh tính sai nhiều thứ quá rồi.

Nói rồi, y làm ra hiệu, từ phía sau chạy ra rất nhiều người. Người ở bên JongIn ngang ngửa với ở bên SeHun.

– Mày. – Hắn hoảng hốt, bước lùi. Thật sự không ngờ tới là có sự có mặt của cái tên này.

– Haa.. đừng ngạc nhiên thế chứ. Thật là mất phong độ thường ngày nha.. – JongIn cười mỉa mai, song lại nhìn thời gian. Thầm nghĩ chắc là BaekHyun sắp ra rồi. Y liền bậc ngón tay.

Lập tức người của y nhào đến, SeHun hơi giật mình nhưng cũng ra hiệu cho đàn em phía sau mình đi lên.

Cả hai bên liền đánh nhau liên tục, ở đây, SeHun lại được JongIn dẫn dắt từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Hiện chính hắn lại được JongIn đặc biệt ưu tiên cho thêm 2 người khác chặn đường.

– Tránh ra mau. – Hai người đó rất cao lớn, lại khoẻ mạnh. Nhưng họ không làm gì hắn cả. Chỉ đứng chắn trước mặt.

.

.

.

Trong cơn hoản loạn, cánh cửa chính bỗng bật mở, một bóng người chạy vụt qua.

– BaekHyun. – JongIn vừa thấy cậu thì định chạy theo. Nhưng lùi lại, y thấy phía sau cậu là ChanYeol đang đuổi theo nên đành ngừng lại. JongIn quyết định sẽ đi đường tắt ra con đường phía trước chổ BaekHyun đang chạy.

.

.

.

……………………………………………

.

.

BaekHyun chạy cũng khá xa rồi, cậu sắp đi ra con đường lớn rồi.

Cậu chạy chậm dần, rồi dừng lại.

Trên trời cũng dần chuyển mưa..

Ông trời đúng là cũng đang khóc cho cậu mà..

Tâm trạng thơ thẩn đến quên cả trời trăng, gương mặt vẫn chưa khô đi nước mắt. Trong lòng đau đến ngạt thở.

Cậu bước nhẹ về phía trước.

Đầu óc như thả lên không trung..

Tự hận mình sâu sắc..

~Mày quá ngu xuẩn..

Tại sao lại tin người đó đến thế cơ chứ..

Hức..

Mày phải sống sao đây Byun BaekHyun.. Hức.. ai cho phép mày yêu người ta nhiều đến thế..

Lại như một thằng ngốc, bị người ta lừa gạt mấy tháng nay không hề biết..

Đúng là ngu mà.. huhuh..

Có ai yêu mày đâu..

Là tự mày suy diễn thôi..

Đã được cảnh báo rất nhiều rồi..

Sao lại vẫn cứ đâm đầu vào chứ..

Mày phải tự chịu đi..

Hức..

Sao lại khó thở đến như vầy..~

.

.

BaekHyun vẫn thơ thẩn đi trong cơn mưa như trút nước, tâm trạng ngập tràn đau đớn. Nhớ lại kỉ niệm của hai người, song lại nhớ tới những lời nói, những hành động của ChanYeol lúc nãy.. lần lượt như từng nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim.

Nó giằng xé cậu đến đau khổ.

Cảm giác tổn thương như có vật gì đang rỉ máu ở trong lòng..

~ChanYeol..

Anh ta..

Có khi nào yêu ai đâu chứ..

Nhất là loại người ngốc nghếch như mày..

Chỉ là đồ chơi cho người ta thôi..~

.

.

BaekHyun cứ như thế bước xuống con đường, đầu óc vẫn còn chưa tập trung..

Cậu không hề nghĩ là mình đang bước qua đường..

Trong thâm tâm chỉ đang nghĩ đến người kia..

Cái tên Park ChanYeol đang lấp mờ đi lí trí cậu

.

.

~Mày sống sao đây?~

.

.

*Tinggggg Tingggggg*

Những chiếc xe thay phiên nhau nhấn kèn. Kèm theo đó là những tiếng quát tháo. Nhưng nó không hề lọt qua tai cậu một từ nào..

.

.

– BAEKHYUN ÀHHHHHH.. MAU CHẠY QUA NHANH ĐI.. MAU CHẠY ĐIIIIIIIII.. – ChanYeol hét lớn. Trong tầm mắt chỉ còn bóng dáng cậu bé trước mặt..

ChanYeol rượt theo cậu từ lúc nãy đến giờ, nhưng vì chân quá đau nên không thể nhanh được, cổ họng thì luôn gào thét nhưng cậu hoàn toàn như không nghe thấy..

– CẦU XIN EM ĐÓ… MAU CHẠY ĐI.. – ChanYeol lại càng hốt hoảng hơn khi có một chiếc xe tải chạy như bay tới cậu..

Bầu trời đang mưa lại càng mưa lớn hơn, đen kịt hết cả bầu trời..

BaekHyun so với chiếc xe kia là quá bé nhỏ..

.

.

.

*RẦMMMMMMMM*..

.

.

– BAEKHYUNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN… – Thời gian như lắng đọng vào phút giây đó, ChanYeol điến hồn, chạy như bay đến chổ cậu.

Thật may là những chiếc xe khác cũng ngừng lại khi thấy tai nạn xãy ra nên ChanYeol đã dến chổ cậu an toàn.. những điều đó anh không hề quan tâm.. điều bây giờ chính là trong mắt anh bây giờ chỉ thấy bóng dáng của BaekHyun đang nằm ở đó, trên người bắt đầu đổ máu..

Máu hoà vào trong nước mưa..

Anh nhanh đến đỡ cậu ngồi dậy..

– GỌI XE CẤP CỨU.. LÀM ƠN.. MAU LÊN.. BAEKHYUN ÀHH..- ChanYeol đau đớn ôm chặt cậu vào lòng. Rối rít hôn lên tóc cậu, nước mắt anh cũng không ngừng rơi ra, đôi tay không ngừng vuốt ve, đôi mắt khiếp đảm nhìn chằm chằm như vô hồn với vũng máu ở trước mặt, ở trên người cậu, ở trên tay mình, trên áo mình.. – MAU GỌI Đ..

ChanYeol chưa kịp quát thì ở phía sau đã có một bóng người. Anh không quan tâm.. nhưng..

.

.

*BỐPPP*

.

.

……………………………………………….

End chap 28.

8 thoughts on “[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 28

      1. Trời ơi c.ơn bạn đã viết
        Thật sự đang hay dã man😦
        Fan boy như mình còn thấy hay
        Bạn cố gắng nhé :3

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s