Uncategorized

[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 29

Ảnh

 

– Arghh,, – ChanYeol toàn thân nhức mỏi kêu lên một tiếng, bây giờ thật sự không biết phải bắt đầu cử động từ đâu..

Đôi mắt lờ mờ từ từ mở hé ra.. tiếp nhận được đối diện mình là một cái trần nhà.. ChanYeol cố gắng hô hấp, lòng ngực khó thở kinh khủng, cảm giác cho thấy mình đang ở trong một căn phòng ngập tràn mùi thuốc.

Đưa tay chống lên trán, tự hỏi đây có phải là bệnh viện hay không. Bây giờ đầu óc trống rỗng, ChanYeol tự hỏi tại sao mình ở trong đây.

Anh dường như nhớ ra chuyện gì đó, lập tức đôi mắt bỗng mở to hoảng hồn.

– BaekHyun.! – ChanYeol bật người ngồi dậy. Cơn đau nhức toàn thân một lần trỗi dậy. Đôi chân được băng bó cẩn thận.. Tự hiểu bản thân không thể nhúc nhích nổi nữa..

Dường như không quan tâm đến sức khoẻ mình, điều duy nhất anh nghĩ bây giờ là BaekHyun đang ở đâu. Cố gắng đưa tay quơ loạng xạ tìm chiếc điện thoại của mình..

Anh cố gắng gọi vào số điện thoại của cậu, nhưng thà để cho anh nghe tiếng chuông điện thoại kéo dài dăng dẳng không ai nghe còn hơn là nhận được giọng nói của tổng đài.

Trong lòng một trận đau nhói, tim như bị ai bóp ngạt đến không thể thở, chuyện gì đang xảy ra đây..

Bây giờ dù có cố gắng cũng không thể bước nỗi xuống giường.. Làm sao đây, có ai ở đó không, mau vào nói là BaekHyun đang đợi ở nhà đi, nói là BaekHyun vẫn bình an và không sao đâu..

Nước mắt anh rơi xuống..

Anh hiểu rồi..

BaekHyun à..

Anh hiểu cảm giác của em khi phải chờ đợi anh vào lúc anh bất tỉnh là như thế nào rồi..

Anh hiểu là em yêu anh và đau khổ vì anh nhiều lắm rồi..

Anh hiểu là anh đã làm tổn thương em sâu sắc như thế nào..

Nhưng anh phải làm sao đây..

Em bây giờ đang ở đâu..

Làm ơn..

Đừng có xảy ra chuyện gì..

Anh không thể sống một cuộc sống của một con người mà thiếu đi em đâu..

BaekHyun àh..

~Này.. mau ngồi dậy học đi.. nếu không tôi sẽ bị đuổi việc ahh ~

ChanYeol giật mình ngẩn đầu dậy..

Đưa đôi mắt đi tìm bóng hình cậu trong căn phòng trắng tinh ngập toàn mùi thuốc..

Đây chẳng phải là câu nói đầu tiên của cậu khi gặp anh sao?

Nước mắt lại rơi ra nhanh hơn..

Anh vẫn là không thích khóc đâu BaekHyun àh..

~Có đau cũng sẽ không nói.~

Đồ ngốc, tại sao chứ..

Em mau trở về đây đi.

.

.

Tiếp đến là những kí ức của anh về cậu..

Một con người luôn vui vẻ, lạc quan.. một Byun BaekHyun luôn chạy nhảy xung quanh và cười toe toét khi thấy thứ gì đó, một Byun BaekHyun lúc đầu nhát khít, luôn bị người ta bắt nạt, lại mắc bệnh thích khóc, luôn nghe anh mắng, gặp chuyện thì luôn áp vào ngực anh, miệng thì cứ lẩm nhẩm “ấm quá” “ấm quá”, là người luôn lẻo đẻo theo anh, nhưng về sau lại vì cưng chiều quá nên đâm ra lừ, trở thành một người hoạt bát hơn, luôn choảng lại anh khi bất mảng thứ gì đó, thêm bệnh là thích chửi thề, đáng yêu thì cứ tăng lên gấp bội..

Nhưng dù sao đi nữa..

Thì đó là người duy nhất mà anh yêu nhiều đến như vậy..

.

.

Cậu dành ra 7 ngày ở bên anh để thuyết phục anh giữ ở lại..

7 ngày là khoảng thời gian anh cảm nhận được tình yêu mình giành cho cậu..

4 tháng nay không phải ngắn nhưng cũng chẳng có dài..

Nó đủ thể hiện được tình yêu của hai người..

Làm sao đây..

.

.

Một chuỗi hình ảnh của cậu cứ quay mòng mòng trong đầu anh..

Anh dường như thấy cậu đứng trước mặt của mình là mỉm cười..

Nhưng sau lại có nước mắt rơi ra?

Đừng khóc,..

Byun BaekHyun ngoan, đừng khóc..

Tay bất giác để lên lòng ngực, như muốn tìm cậu kéo về trong lòng, để mà thoả thích ngửi mùi hương trên tóc cậu, để lấp đầy sự trống trải, lấy đầy đi đau thương..

Anh đau đớn..

Nước mắt cũng vì thế mà mỗi lúc một nhiều..

.

.

.

………………………………………………………….

.

.

/cạch/

.

.

– Cậu chủ.

Một người bước vào phòng của ChanYeol, cúi đầu kính trọng. Anh ngước lên nhìn, bảo người đó ngồi xuống..

– BaekHyun đâu? – Đây chính là câu hỏi duy nhất mà anh muốn nghe câu trả lời.

– Cậu ta.. – Người đó ngập ngừng dường như bối rối điều gì đó, đôi mắt thì khẽ liếc lên nhìn anh.

– CẬU TA ĐÂU? – ChanYeol nói gần như hét lên. Anh không thể giữ được bình tĩnh khi nghĩ đến BaekHyun phải chịu đựng những gì..

– Lúc.. lúc.. – Người đó hơi giật mình, thụt người lại, miệng mồm liến thoắng liền đem hết mọi chuyện mình biết được kể lại. –  Lúc cậu chủ chạy đi không bao lâu thì mọi người chạy theo, lúc đến nơi chỉ thấy cậu nằm bất tỉnh ở bên lề đường, đem vào đây, bác sĩ bảo là do cậu bị tác động vào đầu mạnh quá cộng thêm đôi chân đang bị thương nên tạm thời không thể cử động..

ChanYeol như bị ai nó đem mình ném vào hố sâu, bây giờ là sao đây..

Rốt cục vẫn là không biết BaekHyun đang ở đâu..

– Đã.. bao lâu rồi? – Cố gắng giữ bình tỉnh hỏi người kia, đầu đau như búa bổ.

– 5 ngày rồi ạ.

– CÁI GÌ? – ChanYeol trợn mắt lên kinh ngạc.

Trong khoảng thời gian 5 ngày anh nằm ở đây.. vậy BaekHyun đang ở đâu vào 5 ngày này?

Nổi lo lắng nhiều đến không tưởng..

– Có ai.. biết không?

– Ông chủ đã xuống sân bay sau khi biết chuyện. Vẫn thường xuyên đến thăm cậu, ông vừa về là cậu tỉnh. Dường như.. – Hắn ấp úng..

– Sao? – Anh nhíu hàng lông mày rậm câu lại đến mức có thể chạm vào nhau. Lại xảy ra chuyện gì?

– Dường như ông chủ.. đã tìm được cậu ba..

– THẬT? – ChanYeol ngạc nhiên nhìn người đối diện, cái nhìn như muốn hù người ta sợ đến chết. – Nhanh vậy sao.

Nhưng dù sao cũng không quan trọng.

ChanYeol cũng muốn nhìn mặt anh trai cùng tuổi, cùng cha khác mẹ thất lạc nhiều năm nay là người như thế nào.

.

.

.

………………………………………………..

.

.

– Xin bà cứ yên tâm. Chúng tôi đã sắp xếp cho BaekHyun chổ ở ổn định, tôi sẽ nhắc nhở cậu ấy gọi điện thường xuyên cho bà.. đồng thời cũng xin gửi đầy đủ tiền chu cấp cho bà. – Ông Park đau đầu, cố gắng dựng chuyện để che đậy việc BaekHyun mất tích..

“À. Vậy làm phiền ông nhiều rồi. Hyunnie nhà tôi hậu đậu lắm, chắc khiến ông khó chịu lắm.. nhỉ..” – Giọng bà Byun như ngẹn lại, nổi nhớ con trai không một người nào hiểu nổi.. cậu con trai bà phải luôn chịu nhiều vất vả từ khi cha nó mất đi, bây giờ có một nơi học hành đến nơi đến chốn như vầy khiến bà vui đến bật khóc, dù không được thấy con mình thường xuyên nhưng nghĩ đến cậu sẽ có một tương lai tốt đẹp thì bà cũng được mãn nguyện.

– Không. BaekHyun rất ngoan, học lại giỏi. Bà đừng suy nghĩ như vậy. – Mắt ông cũng đỏ hoe, ông cũng thật sự thương BaekHyun lắm, vừa gặp đã có cảm tình ngay cơ.. nhưng.. chẳng phải chính ông đem cậu về đây.. để rồi bắt cậu lãnh nhiều đau khổ do cậu con trai quý của mình gây ra sao? Chính ông là người bắt đầu mọi chuyện. Sự dằn vặt lương tâm tăng cao, ông đã hại BaekHyun đến bây giờ không biết sống chết ra sao, ông đã hại gia đình bà Byun phải mất đi một người con trai ngoan hiền.. là do ông.. do ông hết.. ông từ đầu không nên đem cậu về, lại càng không nên giao cậu cho con trai mình..

“Vậy thì t.. tố..t.. rồi.. hức.. ” – Bà Byun bật khóc, bà cũng không hiểu vì sao lại khóc, phải chăng bà nhớ đến việc làm rơi hình cậu xuống đất làm nó vỡ ra, hay là nhớ về giấc mơ hôm qua? bà mơ thấy cậu đứng ngay trước mặt bà mà khóc lớn, nhìn cậu đau khổ đến quằn quại, bà có thể đứng lên được, có thể chạy đến đỡ cậu, nhưng lại không, khoảng cách một lúc một xa.. bà.. bà chính là không thể chạm đến cậu dù có chạy nhanh đến thế nào..

– Xin lỗi.. – Ông Park buột miệng nói ra câu này.

“Xin lỗi? Tại sao?” – Bà Byun có cảm giác thấp thỏm, tim đập loạn xạ..

– À.. tôi xin lỗi vì đã đem BaekHyun.. ra nước ngoài mà không cho cậu ấy đến gặp bà trước.. – Ông cố nén đi cảm xúc của mình, ông không muốn bà biết, nếu bà mà biết được.. chắc chắn sẽ lo lắng đến ngất xỉu.. đây cũng chính là lí do khiến ông không dám đứng trước mặt bà mà nói chuyện, vì khi đó ông sẽ nhớ đến BaekHyun, sẽ đau lòng đến mức đem hết sự thật ra nói..

“Không.. đâu.. Tôi mới là người cần cảm ơn ông..” – Bà Byun thở nhẹ ra, dịu dàng mỉm cười..

– Vậy.. bà cố gắng nghỉ ngơi.. tôi sẽ cho người chăm sóc cho BaekHyun.. và thêm một người phụ tá đến chăm sóc cho bà.

.

.

.

.

………………………………………………………

.

.

– BaekHyun à. – Người đó ngồi trước mặt mà kêu tên cậu.

Có phải đây là hành động đúng đắn?

Đem cậu về đây.. vì chăm sóc cậu lén lút nên không thể tử tế đầy đủ như ở bệnh viện Seoul được..

Đây chỉ là một ngôi làng nhỏ bình thường, có những người dân hiền lành nhân hậu..

Nhưng..

Y không thể khiến cậu tỉnh lại được..

Đã 5 ngày trôi qua rồi..

Phải làm sao để đánh thức cậu đây..

Nhưng liệu khi tỉnh lại cậu có chấp nhận y không?

Nhớ đến lời dặn của bác sĩ..

Ông nói là cậu do chấn thương quá nặng, nên có thể, khi tỉnh dậy..

Một phần kí ức nào đó..

Sẽ bị xoá sạch..

Nhưng đó cũng chỉ hoàn toàn phụ thuộc vào cậu có muốn giữ nó không hay là có động lực giữ phần trí nhớ đó ở lại hay không..

– Anh sẽ đợi.

.

.

.

……………………………………………

.

.

End chap 29.

9 thoughts on “[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 29

      1. Yahhhhhh…. *nắm áo* .. * kéo quần*… Làm ơn đi… Góp ý thật nhé…. Fic ngắn, lâu, mà không nhập tâm j hết…
        Làm em thế nản đó…
        Nên bảo Hy nhanh nhanh cho chúng ăn thịt đi… (*o*)

      2. Mình ôn thi, on đc bao nhiêu viết bao nhiêu nên ngắn.

        Sẽ edit và rút kinh nghiệm :33

        Ths nhiều *ôm ôm*

      3. okie….. không phải là mún au bỏ học, bỏ làm viết fic… cứ từ từ cũng dc.. nhưg ra fic nào thì cần sự đầu tư, và qan tâm dư luận nhé

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s