Longfic

[Longfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap34

1608940_1435044396730972_817005244_n

Chap 34

 

Baekhyun lao vào thang máy, không nhịn được, bật khóc, nhưng cậu lại cảm thấy xung quanh có gì đó không bình thường, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Sehun đang nhìn cậu chằm chằm. Thực ra Sehun tới Công ty Kate để bàn chuyện hợp tác, nhưng còn chưa ra khỏi thang máy, Baekhyun đã lao vào, hai mắt đỏ hoe.

Baekhyun thấy ánh mắt quan tâm của Sehun thì trong lòng cảm thấy ấm áp hơn nhiều, nhào vào lòng anh, khóc lớn, giống như một đứa trẻ đã tìm được một vòng tay bảo vệ mình. Sehun vỗ vai cậu:

– Sao thế?

Baekhyun ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa, ấm ức nói:

– Không sao…

Sehun cười rồi lấy khăn tay ra lau khô nước mắt trên mặt Baekhyun, dịu dàng nói:

– Không sao thì việc gì phải khóc?

Baekhyun chu môi:

– Trong sách nói con người khi khóc sẽ càng đẹp hơn nên tôi mới khóc, bởi vì tôi thấy hôm nay mình không xinh đẹp.

– Ha ha ha… Hay lắm, sau này những người cảm thấy mình xấu xí sẽ không cần phải tới thẩm mĩ viện nữa.

Thư ký Alex của Sehun đứng cạnh đó tỏ ra lúng túng, nói:

– Tổng giám đốc, chúng ta có tới Công ty Kate nữa không?

Oh Sehun nhìn bộ mặt lem luốc đáng thương của Baekhyun thì nói:

– Cô cứ lên trước đi! Tôi đi cùng cậu bé mít ướt này một lát đã. – Sehun nắm tay Baekhyun, cố ý đùa cậu. – Đừng khóc nữa, khóc nữa là không ngoan, lát tôi sẽ không mua kẹo cho cậu đâu.

Baekhyun không nhịn được bật cười nhẹ, hồi cậu còn nhỏ mẹ cũng thích trêu cậu như vậy, lâu lắm rồi cậu không được nghe những lời tương tự, giờ đột nhiên nghe lại,trong lòng không khỏi cảm thấy có chút ấm áp. Cậu khẽ lườm yêu Sehun:

– Đáng ghét, tôi có phải trẻ con đâu, cần gì anh phải nịnh.

Alex cũng không nhịn được, bụm miệng cười, lần đầu tiên phát hiện ra Oh Sehun vốn nguyên tắc và khô khan cũng có lúc đáng yêu như vậy.

Sehun và Baekhyun lái xe tới bờ biển. Sehun bước xuống, mua cho Baekhyun một cái bánh ngọt ở cửa hàng ven đường, sau đó nhìn cậu vui vẻ như một đứa trẻ. Lần đầu tiên Sehun cảm thấy Baekhyun không phức tạp như những người mà anh từng gặp, cậu ngây thơ và thuần khiết như trẻ con.

Baekhyun còn nhớ hồi nhỏ ba cậu cũng thường đưa cậu đi chơi và mua cho cậu nhiều đồ ăn ngon, lâu lắm rồi cậu không còn gặp lại cái cảm giác đó, cảm giác đặc biệt ở trên người Sehun thường khiến cậu có ảo giác, anh giống như một người thân của cậu.

Hai người nhìn những đứa trẻ con đang nô đùa vui vẻ trên bãi cát phía xa xa, cảm giác như tuổi thơ trở lại với cả hai,cùng nhìn nhau, Sehun đưa tay ra:

– Đi, chúng ta xuống đó đi dạo, nói không chừng sẽ nhặt được một cái vỏ ốc thật đẹp.

 

Baekhyun gật đầu.

Nước biển hơi lạnh, có mùi của muối táp vào mặt Baekhyun, cậu dang rộng đôi tay, nhắm mắt lại, ngẩng cao đầu, hình như toàn bộ thế giới đang được cậu ôm chặt vào lòng, nghe tâm trạng mình đã khá hơn nhiều. Sehun thấy vậy cười lớn:

– Thấy dễ chịu hơn chưa? Khi buồn, tôi cũng thích tới đây.

Baekhyun làm mặt hề, lè lưỡi:

– Cảm ơn anh đi với tôi, lại còn mua cho tôi món bánh ngọt mà tôi thích ăn nữa.
Sehun cười:

– Em gái tôi cũng thích ăn bánh ngọt, khi nào tâm trạng không tốt, nó đều bắt tôi đưa đến đây, chỉ cần ăn một cái bánh ngọt là tâm trạng sẽ tốt hơn nhiều. Con gái hình như đều như vậy thì phải!

Baekhyun vừa nghĩ tới vị hôn thê Oh Gae In của Chanyeol là lại thấy ngượng ngùng. Sehun hình như cũng biết Baekhyun đang nghĩ đến điều gì nên hướng mắt sang nhìn những cơn sóng đang dâng lên trên mặt biển, thở dài:

– Thực ra tôi không tán thành việc em gái tôi cưới Chanyeol, em gái tôi thích cậu ta tới mức đánh mất cả bản thân, chuyện gì cũng chỉ nghe theo ý cậu ta. Có những lúc đàn ông lại không thích những người phụ nữ không có chính kiến, chả trách Chanyeol lại… – Sehun quay đầu nhìn Baekhyun, nói tiếp:- Em gái tôi không giữ được Chanyeol, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị tổn thương, còn tôi làm anh trai lại chỉ có thể giương mắt lên nhìn nó đau khổ mà không có cách nào để giải quyết.

Baekhyun bỗng dưng thấy ngưỡng mộ Gae In vì có một người anh trai quan tâm tới mình như vậy, không giống cậu, ngay cả một người thân cũng không có. Nghĩ tới đây, cậu lại thấy thương thay cho bản thân mình. Sehun thấy Baekhyun buồn buồn, không nói gì thì tưởng anh nói động tới chuyện của cậu và Park Chanyeol nên cảm thấy có chút…tội lỗi…. Anh thấy Baekhyun cũng không sai, tình yêu vốn dĩ không phải là của một người, kể cả không có Baekhyun thì em gái anh và Chanyeol cũng không có tương lai. Bây giờ điều quan trọng nhất là giúp em gái anh nhận ra Chanyeol không thích hợp với cô, trước khi mọi thứ trở thành chuyện đã rồi, anh phải giúp cô giữ gìn chính bản thân mình.

– Em gái anh thật hạnh phúc, có một người anh trai như anh thật đáng để người khác ngưỡng mộ.

Oh Sehun cười, chân thành nhìn Baekhyun:

– Vừa nãy tôi nói chuyện hơi đường đột, mong cậu thứ lỗi.

– Tôi hiểu ý của anh, có điều tôi và Chanyeol chẳng có quan hệ gì cả, bây giờ không có, sau này cũng không có, việc này thì anh cứ yên tâm, tôi chúc em gái anh và Chanyeol trăm năm hạnh phúc.

– Ha ha ha… Đừng nói về họ nữa, mỗi người đều có phúc phận riêng của mình, tôi làm anh cũng không thể đảm bảo là sẽ đem lại hạnh phúc cho Gae In, phải để nó tự giành lấy thôi.

Baekhyun cười nhẹ, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.

Hai người ngồi một lát trên bãi cát, nhặt được mấy vỏ ốc. Sehun thấy trời đã tối, liền mời Baekhyun ăn hải sản ở một quán ven đường, sau đó lái xe đưa Baekhyun về nhà.

 

Baekhyun nhìn Sehun lái xe đi, thở một hơi thật dài, quay người đi lên lầu, đây là căn phòng mà cậu thuê sau khi chia tay với Jong In, căn phòng hơi cũ, cũng may hàng xóm xung quanh đều rất nhiệt tình, giống như một gia đình lớn. Baekhyun đi tới cửa nhà, giật mình nhìn thấy Chanyeol đang ngồi ở đó, lưng dựa vào cửa ngủ thiếp đi, hai hàng lông mày vẫn cau lại như không vừa ý điều gì đó.

Cảm giác mà Baekhyun dành cho Chanyeol rất kỳ lạ, nhìn khuôn mặt tiều tụy của anh, trong lòng cậu lại đau nhoi nhói, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc anh quan hệ bừa bãi với người đàn bà khác là cậu lại nổi giận. Nhưng vẫn có một giọng nói vang lên trong tim cậu: “Anh ta là gì của mày, giữa hai người chẳng qua chỉ là một vụ giao dịch tiền bạc, lẽ nào mày thực sự tin rằng anh ta yêu mày sao? Đừng có đa tình nữa, đối với anh ta mà nói, có lẽ những người mà anh ta từng quen đều chỉ là một trò chơi, huống hồ anh ta đã có vợ sắp cưới….” Trái tim mềm yếu của Baekhyun lập tức mạnh mẽ hơn, cậu không hề khách khí, đá mạnh vào chân Chanyeol:

– Lợn, tránh đường ra, muốn ngủ thì về nhà mà ngủ, đừng có ngủ trước cửa nhà tôi, ai không biết lại tưởng là ăn mày.

Chanyeol nghe thấy giọng nói của Baekhyun thì đứng bật dậy, nhìn cậu bằng ánh mắt đau đớn:

– Em đi đâu vậy? Anh chờ em rất lâu.

Baekhyun “hừ” lạnh một tiếng, không thèm nhìn Chanyeol, lấy chìa khóa trong túi ra:

– Anh Park thân mến, hình như giữa anh và tôi không có quan hệ gì cả, nếu có thì chỉ là vấn đề tiền bạc, lẽ nào anh vẫn chê số tiền tôi trả anh lúc trước còn ít? Nhưng tôi thấy người như anh e rằng không đáng nổi một xu.

Câu nói này lọt vào tai Park Chanyeol như những mũi kim đâm thẳng vào tim anh. Anh ôm chặt Baekhyun, giọng nói hình như hơi run rẩy:

– Lẽ nào trong tim em, anh là người đàn ông như vậy sao? Một gã đàn ông đa tình vô cảm? Lẽ nào anh không biết yêu người khác sao? Không biết nhớ người khác sao?

Baekhyun muốn đẩy Chanyeol nhưng càng bị anh siết chặt hơn, đành nói:

– Nếu anh muốn giải thích thì nên giải thích cho vợ sắp cưới của anh mới phải, anh giải thích với tôi thì có tác dụng gì? Anh muốn thế nào đây? Sau này đừng tới tìm tôi nữa, tôi với anh không có quan hệ gì cả, tôi không nợ anh, anh cũng đâu nợ gì tôi, xin anh từ nay về sau đừng làm phiền tới cuộc sống của tôi.

Chanyeol cắn chặt môi, đau khổ lắc đầu:

– Anh không biết, anh chỉ muốn… Việc hôm qua thực sự không giống như báo chí đã viết, thực sự là anh không cố ý, em phải tin anh.

– Tại sao tôi phải tin anh, mà cho dù có tin thì làm sao, tôi và anh cần dùng tới hai chữ “tin tưởng” sao? – Nghe thấy bước chân hàng xóm ở hành lang, ánh mắt tò mò nhìn họ, Baekhyun hơi xấu hổ, mở cửa ra rồi thở dài:- Có chuyện gì thì vào nhà nói! Tôi không muốn vì anh mà mất mặt với mọi người.

Vừa mở cửa ra đã có một mùi thơm của hoa bay vào mũi, căn phòng không lớn, là kiểu phòng với một phòng ngủ, bức tường ở giữa bị tách ra, tạo thành một phòng lớn, phòng ngủ và phòng khách liền với nhau. Trong phòng, vật trang trí nhiều nhất là các chậu hoa, hương thơm dìu dịu, một cái xích đu bằng gỗ đặt gần ban công, trên sàn nhà vứt bừa mấy quyển sách, cả mấy chiếc gối nhiều màu sắc. Nhìn căn phòng có thể đoán ra, chủ nhân của nó là một người tùy tiện. Nhưng cũng rất khó để tưởng tượng một người kiên cường như Baekhyun mà cũng có mặt dịu dàng như thế. Park Chanyeol cầm quyển sách dưới chân mình lên, có một bức ảnh trong đó rơi ra, Chanyeol nhặt lên, đó là ảnh anh mặc bộ comple màu trắng, anh trong bức ảnh mỉm cười rất kiêu ngạo, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt nhìn về phía xa, cứ như thể không để tâm tới bất cứ việc gì.
Baekhyun giằng bức anh trong tay Chanyeol lại, giận dữ nói:

– Anh không biết thế nào là lịch sự hả? Đồ đạc của người khác thì đừng có sờ vào.

Bức ảnh đó dường như đã cho Chanyeol một nguồn dũng khí vô hạn, anh ôm chặt Baekhyun, vùi đầu vào tóc cậu:

– Em có yêu anh không? Chúng ta cưới nhau được không?

Baekhyun giật mình:

– Cưới? Còn vợ tương lai của anh thì sao? Vả lại, tôi là con trai đó!

– Anh sẽ giải quyết được, chỉ cần em đồng ý lấy anh, mặc kệ em là con trai hay là gì. – Trái tim Chanyeol giây phút đó như cháy lên một tia hy vọng, anh không muốn rời xa Baekhyun.

– Ha ha ha… – Baekhyun cười lớn. – Đây là câu nói buồn cười nhất mà tôi nghe thấy ngày hôm nay, không ngờ anh Park của chúng ta lại biết làm vui lòng đàn ông. Nhưng mà không biết câu này anh nói với bao nhiêu người rồi, có phải người nào cũng cảm động mà rơi lệ và nhiệt tình tham gia vào vở kịch của anh không???……………..

6 thoughts on “[Longfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap34

  1. càng ngày càng hay nha em ngước chan ác vào cho ss ai biểu nó làm chuyện có lỗi vs baek

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s