Longfic

[Longfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap 37

1947456_1416487608615992_4871616366507379421_n

Author: Mộc Khinh Yên
Editer: Chunie Pee
Pairing: ChanBaek
Category: fanfic, HE, …
Rating: R, T, một chút NC-17 ( thật ra chưa tới cao trào nó tắt ngúm r )
P/s: Mục đích phi lợi nhuận, truyện này viết theo ChanBaek ver =))))
[ LONGFIC ] Tình mãi không phai
Chap 37

Chap 37

Sehun yêu cầu vào ngồi Phòng Phượng hoàng đắt nhất ở nơi này, Baekhyun vừa nhìn thực đơn thì trong lòng liền bình tĩnh lại. Tiêu chuẩn một bữa ăn với phòng riêng ở đây là 3 triệu won, Baekhyun sờ chiếc thẻ tín dụng trong túi, dù sao tiền của cậu cũng không đủ, không nghĩ nhiều nữa, cứ ăn xong rồi tính sau, Sehun và Min Ho nhìn Baekhyun ăn uống thoải mái thì đều quay sang nhìn nhau. Sehun cố ý nói:

– Baekhyun, cho dù có uống rượu say thì cũng vẫn phải trả tiền đấy.

Baekhyun đang ngậm canh cá chép trong miệng, không hài lòng lườm Sehun một cái:

– Đương nhiên là tôi trả tiền rồi, nhưng giả sử như tôi không đủ tiền thì ba người chúng ta đành phải ở đây rửa bát đĩa trả tiền thôi, đừng trách tôi không nhắc nhở hai người, cứ ăn no trước đi còn có sức mà làm việc.

Min Ho chép miệng:

– Haiz! Tôi biết là trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí mà, đúng là thế thật! Cũng may mà tôi đã chuẩn bị trước, mang theo cả quần áo để lên sân khấu hát, đành phải bán giọng để trả tiền ăn thôi.

Sehun làm bộ nói:

– Vậy thì tôi biết làm cái gì, tôi nghĩ tôi thích hợp với việc làm Tổng giám đốc ở đây, hay là tôi làm vài ngày để trả nợ vậy.

Baekhyun suýt nữa thì phun cả rượu trong miệng ra, trong lòng cậy, Oh Sehun là người vô cùng nghiêm túc, nhưng những gì anh nói ngày hôm nay thật khác với bình thường, Baekhyun thực sự muốn cười.

Min Ho quay đầu lại nhìn Sehun:

– Vậy Baekhyun, hai chúng tôi đều đi kiếm tiền trả nợ, cậu sẽ làm gì?

Baekhyun uống nốt ngụm canh cá rồi hài lòng lau miệng:

– Vậy sao? Thế thì cứ ngồi đây chờ các anh trả hết nợ.

Sehun bật cười lớn.

Nói mãi nói mãi, Baekhyun bắt đầu thấy không yên tâm, nghĩ một hồi, xung quanh cậu chẳng ai có tiền, hình như chỉ có Chanyeol là giàu có nhất, nhưng cậu và anh lại không có mối quan hệ gì, sao có thể đòi tiền của anh? Nghĩ đi nghĩ lại, hình như chỉ còn mỗi Lão Béo, đã quyết định như vậy, đành phải gọi Lão Béo ra giải cứu cho mình thôi, giả sử Lão Béo còn cần người tài như mình thì lão buộc phải tới.

Min Ho nhấp một ngụm rượu:

– Chúng ta ngốc thật, việc gì phải phiền phức như thế, nghe nói Tổng giám đốc của khách sạn này còn thiếu một bà vợ, chi bằng Baekhyun hy sinh một chút, gả cho anh ta là xong.

Baekhyun lắc đầu nguầy nguậy:

– Bữa cơm này đắt quá, tôi không thèm gả cho một ông già đâu.

Min Ho liếc Sehun, Sehun chỉ cười. Min Ho dường như hiểu ra điều gì đó, nói:

– Sao cậu biết là một ông già, ngộ nhỡ là một người trẻ tuổi đẹp trai như Sehun thì sao, cậi có chịu không?

– Không. – Baekhyun trả lời rất nhanh chóng.

-Tôi có quen anh ta đâu, cho dù anh ta còn trẻ đã lên làm Tổng giám đốc thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi cả.

Min Ho cười cười, không nói nữa. Lúc này, một nhân viên phục vụ bước vào:

– Tổng giám đốc, ông bà chủ đang ăn cơm ở phòng bên cạnh, mời ông qua một lát để gặp vài người bạn.

– Được, cậu xuống trước đi! Nói lát nữa tôi qua. – Sehun nói.

Min Ho đứng lên:

– Nếu bác trai đã gọi cậu thì tôi cũng đi luôn đây, mấy người bạn còn đang chờ tôi, hôm khác chúng ta sẽ chơi bóng với nhau.

Sehun gật đầu:

– Được rồi! Có thời gian thì gọi điện cho tôi.

Min Ho làm mặt hề với Baekhyun:

– Tôi không trả nợ cùng cậu nữa, hôm khác tôi sẽ mời cậu ăn cơm. – Min Ho vừa đi khỏi, Baekhyun không biết phải làm thế nào, cậu không muốn đụng phải em gái của Sehun, không phải là cậu sợ, chỉ là không muốn mọi người đều thấy khó xử, nói không chừng Chanyeol cũng có mặt ở đó, vậy thì mọi chuyện sẽ càng thêm phức tạp.

Sehun kéo tay Baekhyun:

– Đi thôi, Baekhyun.

Baekhyun giằng khỏi tay anh, khó xử:

– Tôi không đi nữa, sợ không tiện, anh đi một mình đi!

– Có gì mà không tiện, chỉ là bố mẹ tôi thôi, chắc chắn họ sẽ thích cậu lắm.

Baekhyun vẫn hơi do dự, nhưng không từ chối được lời mời nhiệt tình của Sehun, đành gật đầu đồng ý. Hai người đi sang phòng ăn bên cạnh, Baekhyun chỉnh lại quần áo, trong lòng bất giác thấy căng thẳng.

Nhân viên phục vụ mở cửa ra, trong phòng chật người, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía họ, Baekhyun càng cảm thấy khó chịu hơn, chỉ có Sehun là vẫn thoải mái nắm tay cậu, ngồi vào chiếc ghế cạnh một cặp vợ chồng trung niên, nói:

– Ba mẹ, không phiền khi con đưa bạn cùng tới chứ!

Một phụ nữ trông khoảng 40, 50 tuổi đứng lên, khuôn mặt hiền lành, nhìn Baekhyun từ trên xuống dưới rồi tới gần nắm tay cậu:

– Đương nhiên là được rồi. Sehun, cậu này là ai?

Sehun thân mật đặt tay lên vai Baekhyun:

– Cậu ấy là bạn tốt kiêm bạn làm ăn của con, Byun Baekhyun.

Bà Oh chưa bao giờ thấy con trai mình đưa bất cứ người con nào về nhà, bà cũng rất sốt ruột, không ngờ cuối cùng con trai bà cũng đã nghĩ thông suốt, bà nhìn Baekhyun, thầm đánh giá, thấy cậu thân hình đẹp, mặt mũi xinh xắn mà cũng có vẻ là có học, ngồi cạnh con trai mình đúng là rất xứng đôi. Đối với việc yêu đương đồng tính bây giờ cũng không còn xa lạ, bà cũng không kì thị gì, cho nên con trai bà có yêu nam hay nữ đều không quan trọng.

Ông Oh từ giây đầu tiên khi Baekhyun bước vào, ánh mắt đã không hề rời khỏi khuôn mặt cậu, lúc không cẩn thận, ông làm đổ cả trà ra ngoài. Nhân viên phục vụ vội vàng đi tới thu dọn. Jang Ye Heung ngồi cạnh đó nắm chặt tay ông, ông mới bình tĩnh lại được. Baekhyun quá giống một người, một người cũ của hơn 20 năm trước, sao cậu lại giống như thế?

Jang Ye Heung với ông là quan hệ thượng cấp và hạ cấp, nhưng trên cả, họ là hai người bạn cùng nhau lớn lên, người đó ông cũng đã từng gặp. Oh Se Hyeong quay lại nhìn Jang Ye Heung, Jang Ye Heung gật đầu, nói nhỏ:

– Giống, giống quá, cứ như là một người vậy.

Bà Oh thấy chồng mình cứ nhìn Baekhyun chăm chăm như người mất hồn thì hơi giận, quay sang nguýt ông một cái:

– Anh nói gì đi chứ, làm gì mà như người mất hồn vậy!

Lúc này Oh Se Hyeong mới sực tỉnh, đứng lên:

– Hoan nghênh các bạn trẻ cùng tham gia, nếu chỉ có người già chúng tôi nói chuyện với nhau thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, có các cháu ở đây, chúng tôi thấy không khí sôi nổi hơn nhiều. – Những người khác có mặt ở đó đều cười, những người này đều là những người cùng Se Hyeong tạo nên “vương quốc” Oh, nói là cấp trên cấp dưới nhưng thực ra thân nhau như anh em, bạn bè.

Baekhyun cũng tỏ ra ít nói, chỉ cười nhẹ:

– Cháu chào hai bác! Cháu tới đường đột quá, cũng không chuẩn bị quà cáp gì, mong hai bác thông cảm. – Nhưng đôi mắt cậu đã nhanh chóng lướt qua một vòng, thấy Park Chanyeol và Oh Gae In không có mặt ở đó, thở phào nhẹ nhõm.

Oh Se Hyeong lại một lần nữa quan sát kỹ Baekhyun, giọng nói có phần không bình tĩnh:

– Không cần phải khách sáo, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi.

Bà Oh cũng kéo tay Baekhyun ngồi xuống:

– Cậu Byun đang làm gì vậy?

– Cháu… – Baekhyun đang định nói thì Sehun tỏ ra không vui:

– Mẹ, mẹ hỏi gì nhiều thế.

– Cái thằng bé này! – Bà Oh lườm con trai.

– Mẹ chỉ tiện miệng hỏi thế thôi, đúng thật là… Bây giờ chưa gì đã bảo vệ người ta rồi, mẹ hỏi vài câu cũng không được.

Byun Baekhyun thấy họ hiểu lầm thì hơi ngượng, vội nói:

– Bác gái, cháu làm thiết kế ở Công ty Kate, là bạn làm ăn với Tổng giám đốc Oh, hôm nay bọn cháu vừa ký hợp đồng hợp tác với nhau nên mới tới đây ăn cơm.

Bà Oh nhìn Baekhyun với ánh mắt là lạ rồi lại nhìn Sehun:

– Ừ, ừ… – Rồi đẩy bóng sang chồng mình. – Anh cũng nói vài câu đi!

Oh Se Hyeong nói nhỏ:

– Em nói hết rồi, em còn bảo anh nói gì?

Bà Oh thở dài:

– Đã gần 30 tuổi rồi còn chưa lập gia đình, khó khăn lắm mới thấy nó đưa một người về, lại không phải, anh bảo làm mẹ như em có không lo lắng được không?

Baekhyun thấy họ cứ thì thầm to nhỏ với nhau, chắc chắn là đang nói mình thì càng thấy ngượng hơn, thật muốn biến khỏi đây ngay lập tức. Oh Sehun thò tay xuống gầm bàn nắm tay Baekhyun mới phát hiện ra lòng bàn tay cậu toàn là mồ hôi, không nhịn được bật cười, nói nhỏ bên tai Baekhyun:

– Bố mẹ tôi là hổ hay sao mà cậu phải sợ như thế? Từ ngày quen cậu, chưa khi nào thấy cậu sợ thế. – Byun Baekhyun nhìn khuôn mặt nhẹ nhàng của anh, giận dữ dẫm mạnh lên chân anh, khiến anh đau đớn cau mày lại, miệng xuýt xoa. Những hành động đó đều lọt vào mắt bà Oh, xem ra hình như cũng không tệ như mình nghĩ. Bà đích thân đặt một bát cháo tổ yến vào tay Baekhyun, tươi cười nói:

– Cháu chưa ăn cơm phải không! Xin lỗi, bác chỉ mãi nói chuyện mà quên mất, mau ăn cháo tổ yến đi.

Baekhyun cũng không tiện từ chối, chỉ có điều vừa nãy ăn nhiều quá nên bây giờ không muốn ăn nữa, thi thoảng cậu lại đạp xuống chân Sehun, hy vọng anh nói câu gì đó. Ai ngờ Sehun cứ giả vờ như không biết. Baekhyun không còn cách nào khác, đành phải ăn bát cháo.

Bà Oh thăm dò:

– Baekhyun, sau này thường xuyên bảo thằng Sehun đưa tới nhà bác chơi nhé, nhà bác tuy không lớn nhưng đằng sau có một cái bãi cỏ rộng, khung cảnh đẹp lắm, còn có thể cưỡi ngựa, bác nghĩ chắc là giới trẻ các cháu thích trò này.

P/s: lâu rơi up fic, chắc m.ng đã quên hoặc zận con au nì r á!  Ui ui, ngàn lần xl m.ng nhìu! TT^TT  Dạo nì có nhìu chuyện xảy ra quá nên chưa sắp xếp để up fic.

5 thoughts on “[Longfic][ChanBaek]: Tình mãi không phai – Chap 37

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s