Longfic

[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 34

Ảnh

 

Chap 34

/cộc cộc/

/cạch/

– Chào cậu hai. – Ông quản gia gập người kính trọng với người đối diện.

– Chuyện gì? – SeHun lết thết bước ra, trên người mặc đúng một cái quần ngắn. Gương mặt vẫn còn vẻ ngà ngà say rượu, râu ria lúng phúng.

– Ở ngoài có người muốn gặp cậu a!

– Là ai? – Hắn nhăn trán hỏi, tự hỏi có ai mà lại đến lúc trời gần sập tối như này không.

– Là cậu ChanYeol ạ! – Ông cố tình nhấn mạnh hai chữ “ChanYeol”.

SeHun hơi giật mình, nhưng sớm bình tĩnh lại, hắng giọng phát rồi nói:

– Hỏi hắn có việc gì rồi đuổi khéo về đi. Tôi không rãnh tiếp. – Nói rồi thì đưa tay nắm cánh cửa muốn đóng lại.

– Không được đâu ạ. Cậu ChanYeol ấy dẫn theo rất nhiều người bên ngoài, hung hăn bắt cậu mau ra. – Nói rồi ông gập ngừng – Hay là tôi..

– Đừng. Không được nói cho cha tôi biết. – SeHun đắn đo, hắn không phải sợ gì, mà là vì không muốn gặp ChanYeol, nhưng rồi cũng đành miễn cưỡng gật đầu – Thôi được rồi. Ông xuống nói hắn đợi, tôi sẽ xuống ngay.

Xong rồi thì hắn đóng sầm cửa lại. Ông quản gia chỉ còn biết lắc đầu thở dài, cậu hai SeHun lúc trước và bây giờ khác nhau nhiều rồi. Lúc trước, SeHun là người lúc nào cũng khư khư cuốn sách bên mình, mặt mày thì sáng lạng, làm việc gì cũng thật kĩ càng, nhưng dạo gần đây thì lại rất thích uống rượu, bỏ bê học hành, thường xuyên đập vỡ mọi thứ báo hại nhiều người làm rất lo lắng, họ sợ mình sẽ bị đuổi bất cứ lúc nào tâm trạng hắn không tốt..

– Cậu hai chúng tôi đang xuống. Làm. phiền cậu đây đứng đợi. – Ông dùng thái độ kính trọng nói với người trước mặt.

– Nói hắn mau xuống. – ChanYeol tức đến ruột gan như xáo trộn, muốn đem hắn một lần chia ra làm ba, à không phải là làm ba mà làm trăm làm ngàn mới hả giận.

– Anh hai, tí nữa đừng nóng giận, dùng thái độ như thế hắn sẽ càng không nói ra đâu – Naum ghé vào tai ChanYeol nói nhỏ.

– Thế thì làm sao? Nếu mềm mỏng mà hắn vẫn không nói? – Anh gay gắt trả lời, bảo anh đứng trước mặt kẻ thù mà phải nhường nhịn thì làm sao Park ChanYeol này có thể làm được chứ.

– Anh phải bình tĩnh trước đã. Nếu hắn không chịu thì mình sẽ chuyển sang uy hiếp.

– Uy hiếp?

.

.

.

.

SeHun chậm rãi cài lại mấy cái khuy áo cuối cùng, hắn vừa cạo râu và rữa mặt thật sạch để có thể tỉnh táo ra nói chuyện với ChanYeol được.

Hắn có linh cảm rằng ChanYeol đã biết chuyện gì đó, và lần này đến đây chắc chắn sẽ có chuyện liên quan đến Byun BaekHyun.

/Cạch/

SeHun vừa mở cửa ra thì thấy ChanYeol và một toán người ở phía sau, mặt mày lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

– Tới để gây sự à?

.

.

.

.

……………………………………….

.

.

.

– Em biết mình vừa nói gì không? – JongIn hồi hợp nhìn cậu, bây giờ y tự hỏi phải điều chỉnh cảm xúc của mình như thế nào đây. – Em còn chưa khoẻ đúng không?

– Không. Tôi rất khoẻ. – BaekHyun lại nắm chặt lấy tay JongIn hơn, cậu dường như mơ hồ nhớ đến quá khứ, nhưng có thứ gì đó chặn lại, nó ngăn cản như cảnh báo cậu không nên nhớ, BaekHyun biết, chỉ cần cậu cố gắng tí nữa, tí nữa thôi thì cậu sẽ nhớ lại tất cả, nhưng dư âm lại của mọi thứ về lúc sáng đó, nó để lại trong lòng BaekHyun những sợ sệt về sự thống khổ, đau buồn. Cậu không muốn nữa, không muốn nhớ nữa, bây giờ thứ cậu cần là thứ gì đó có thể lấp đầy nỗi sợ hãi và kiềm hãm trí não cậu.

– Vậy em nói thật chứ? – JongIn mở to đôi mắt của mình, tim như nở phồng ra vì vui sướng.

– Thật. Em tin anh. – BaekHyun gật đầu chắc nịch. Lúc nãy,khi bất tỉnh, cậu cảm giác được sự quan tâm ấm áp của người kia cho mình, dù bình thường vẫn vậy nhưng vào lúc đứng giữa ranh giới của sự lựa chọn quá khứ và hiện tại như như thế này. Thì những điều mà cậu cần, chính là sự ôn nhu chân thành của y.

– Em.. em.. – JongIn không nói được gì nữa, chỉ biết kéo BaekHyun ôm chặt vào lòng, vuốt lấy tấm lưng gầy đó mà siết mạnh, miệng thì không ngừng nói những hơi đứt quảng – Cảm ơn em.. MinHyuk.. thật sự là cảm ơn em vì đã tin anh..

– Đừng như vậy. Chúng ta sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc chứ? – BaekHyun mỉm cười nhẹ nhàng, giọt nước long lanh khẽ lăn dài xuống má, cậy lần đầu đưa tay ôm lấy y. Trong lòng thề sẽ chấm dứt với quá khứ, tương lại, cậu sẽ tập yêu con người này nhiều hơn, mặc kệ quá khứ của cậu, BaekHyun quả thật chả còn thiết tha, nhất định không tìm hiểu gì tiếp.

– Tất nhiên. Tất nhiên rồi.. – JongIn thả người BaekHyun ra, nắm chặt lấy tay cậu, nhìn gương mặt cậu mà sâu sắc nói – Chúng ta đợi sau khi em khoẻ hẳn. Sẽ bắt đầu cử hành hôn lễ ở một nhà thờ ở làng này. Em và anh sẽ là chú rễ tuyệt nhất. Lúc đó,anh sẽ mời một vị linh mục đến làm chứng, rồi chúng ta sống một cuộc sống gia đình thật sự. – JongIn háo hức nói trong hạnh phúc, BaekHyun rốt cuộc đã hiểu rồi, cậu đã thấy và hiểu được tấm lòng y dành cho cậu rồi.

– Nhưng em không sinh được – BaekHyun cúi mặt xuống ra vẻ buồn bã. Nhưng thật ra cậu muống xem phản ứng của JongIn sẽ như thế nào.

– Không sao cả. Anh sẽ xin con nuôi, một trai một gái, hai đứa sẽ kháo khĩnh, gia đình chúng ta sẽ trọn vẹn.. rồi mình s..

Lời nói chưa kịp nói ra liền bị môi người kia cướp lấy, y hoàn toàn bất ngờ khi BaekHyun dám chủ động hôn mình. Nhưng rồi cậu cũng mau chóng lôi kéo được JongIn vào nụ hôn của mình. Một nụ hôn sâu và ngập tràn hạnh phúc.

Y như bị tê liệt, môi của BaekHyun rất ngọt ngào nhưng lại mát lạnh, có mùi của kem, khiến người ta nếm vào liền tan chảy nhưng lại muốn nếm tiếp. Cậu như có một sức hút, đáng yêu nhưng lại ma mị, yếu đuối khiến người ta muốn bảo vệ, BaekHyun như một cục nam châm rắc rối. Chạy lòng vòng, nửa muống hút vào, nửa lại muốn đẩy nhau ra..

– Anh không giận chứ? – BaekHyun tinh nghịch cười, cậu thật sự bị JongIn làm cho cảm động, thật sự mà nói, cậu cho rằng quyết định của mình là vô cùng đúng đắn.

– Tất nhiên rồi – JongIn cũng cười, nhưng nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cậu, như nhớ ra gì đó, y liền đưa tay lên sờ trán cậu, cảm thấy vẫn còn hơi ấm, liền sốt ruột lo lắng – Anh ra ngoài mua thuốc, sẵn mang đồ ăn về cho em.

– Nói dối. – BaekHyun vội vàng nắm lấy tay JongIn – Anh sẽ đi đến trưa mai.Ngày nào cũng thế. Tối nào em cũng phải ngủ một mình.

– Đó là anh.. anh thật sự cò chuyện mà – Y ngồi xuống, khẽ xoa lấy đầu cậu – Em yên tâm, anh đi tí sẽ về ngay, không lâu đâu. Em ở đây ngoan, đừng ra ngoài.

Nói rồi đứng lên hôn vào trán cậu một cái rõ kêu, xong thì nhìn BaekHyun đang mỉm cười mới yên tâm đi ra ngoài.

/cạch/

Đang cắm đầu đi với tạm trạng trên mây thì đụng phải một người, chưa kịp hết bàn hoàng thì..

– Cha..

.

.

.

.

……………………………………

.

.

– SeHun. Rốt cuộc anh dấu BaekHyun ở đâu hả? – ChanYeol theo như lời của Naum nói, không được tức giận, nhưng thật sự anh muốn đi đến đấm cho tên đứng trước mặt mình mấy phát.

– BaekHyun ở đâu tại sao lại hỏi tôi? Chẳng phải cậu yêu cậu ta lắm sao? Không bảo vệ nỗi người mình yêu thì có tư cách quái gì để đi tìm – Lời nói của SeHun dù là những lời khó chịu, nhưng nó hoàn toàn đúng, nó như hàng ngàn mũi tên đâm vào anh..

– NÓI MAU. – ChanYeol không thể bình tĩnh được nữa, hung hăn bước nhanh tới.

– Anh hai. – Naum vội vàng chụp lấy anh kéo lại, thì thầm – Đừng nóng giận.

ChanYeol nghiến răng nghiến lợi, cục tức này nhất định anh sẽ không quên. SeHun thì vẫn đứng ở đó với dáng đứng thách thức, đem người trước mặt khinh bỉ vạn lần.

– Tôi nói là tôi không biết. Chuyện.. tự cậu đi mà giải quyết. – SeHun nói rồi quay lưng lại. Tên kia chính là hại chết NaYeon, hại BaekHyun phải mất tích, thật không đáng một xu thương hại, tự hắn nói dối, tự hắn phải gánh hết tất cả.

– Nếu như anh không nói. Việc này.. nhất định sẽ đến tai cha anh.. – Lời nói vừa dứt, lập tức SeHun liền khựng lại, mồ hôi đổ ra, ChanYeol như nắm được cán, tiếp tục hù doạ – Cha anh rất giàu đúng không, nếu ông biết, nhất định anh sẽ mất hết tất cả, công sức học tập đỗ bễ, tương lai không được một xu,..

– Cậu định đem cha tôi ra hù tôi sao? – Hắn quay nửa đầu lại nói, nhếch mép một cái rồi đi thẳng vào.

– Anh không tin sao? – ChanYeol không tin hắn không sợ. Nhất định trong lòng hắn đang run lên như phát cháy, đã từng là bạn tri kỉ của nhau, tính tình của hắn thì anh nắm trong lòng bàn tay.

– Hừ. – SeHun cắn răng nói, quả thật là hắn không muốn cha hắn biết, nếu như vậy thì mọi chuyện sẽ như ChanYeol nói, hắn sẽ tay trắng, tài sản tất cả sẽ lọt vào tay của bà mẹ kế đó hết, mẹ ruột của hắn trên trời sẽ thập phần đau khổ. Hắn dù yêu BaekHyun, dù thương NaYeon nhưng trả thù cho mẹ hắn, hắn không thể làm lơ, trước tiên thì cứ để mọi chuyện lắn xuống, hắn sẽ ghim chuyện này vào lòng.

– Sao nào? – Anh hồi hợp chờ hắn trả lời.

– Về hỏi ông anh ba của cậu đi. – SeHun đáp gỏn lọn đúng một câu rồi bước vào nhà đóng sầm cửa lại.

/RẦM/

ChanYeol như chết đứng khi nghe câu nói của SeHun, anh ba của hắn, không phải chính là..

– Anh hai. – Naum lên tiếng. Thật sự thì cậu cũng quên bén cách thay đổi xưng hô, vì lúc trước gia đình chỉ có mình ChanYeol sống với ông Park nên cậu quen gọi anh là “anh hai”, giờ có thêm một “anh ba” nữa.

– Mày có nghe hắn nói gì không? – ChanYeol khó khăn nói ra những lời này, thì ra.. chính là JongIn đứng sau giở thủ đoạn, sống cùng một nhà với y, anh hoàn toàn không để ý, từ đầu lại chẳng hề nghi ngờ.

– Em có thấy, anh ChanMin thường xuyên đi ra ngoài, có thể.. – Naum ngập ngừng, cậu biết anh có thể đoán được cậu muốn nói gì.

– Tao nên làm gì? – Anh hoàn toàn không thể làm chủ được mình, người mà anh tin tưởng bây giờ chỉ có Naum thôi. Nó là người theo anh từ nhỏ, rất thông minh và biết cách tính toán, nhất định sẽ có cách.

– Cứ tỏ ra là không biết đi. Mình sẽ theo giỏi ChanMin hyung sau.

.

.

.

………………………..

.

.

– Cha àh. – JongIn bối rối lắp bắp nói, tại sao chứ, y đã rất cẩn thận rồi mà, lúc đi ra ngoài còn không ngừng quan sát mà..

– Chắc con ngạc nhiên lắm nhỉ? – Ông Park nghiêm mặt nói, trên người phát ra cái bá khí khiến người ta phải hoảng sợ..

JongIn im lặng cúi đầu, lúc ngã đến giờ vẫn chưa có đứng lên, y không dám đối mặt với ông, y biết ông luôn tin tưởng mình, thương yêu mình, ngoài ra cũng rất sốt sắn và lo lắng việc tìm BaekHyun.. nhưng giờ lại..

– KAI à. Anh đang nói chuyện với ai thế? – BaekHyun từ trong nói vọng ra. Cậu chính là nghe có tiếng người ngoài đó a.

– Không gì đâu. Em đừng đi ra. – JongIn đứng lại, đóng cửa nhà lại cẩn thận, rồi rụt rè đứng đối diện với cha mình.

– Ta đi chổ khác nói chuyện. – Vẫn là thái độ lạnh lùng đó của mình. Ông giờ cũng không biết nên xử sự ra sau với thằng con này.

.

.

.

………………………………

.

.

Bây giờ hai người đang đi dọc bãi biển ở gần thôn, một nơi yên tĩnh và xinh đẹp, mặt nước như bao phủ một màu xanh lam sạch sẽ. Gió lại rất nhẹ nhàng, sóng biển đánh vào cũng thật êm tai. Bây giờ cũng đã gần tối rồi.

– Cha à..

– Ta đã nghe hết. – Ông Park vừa đi vừa cúi đầu nhìn mặt đất. Rồi ngước lên như giải thích với y – Là ta theo con từ sáng sớm.

– Cha.. – JongIn giật mình nhìn ông.

– Con thật sự yêu BaekHyun đến vậy sao?

Ông đau lòng nhìn con mình, ông không muốn phá hoại nó, dù tìm được BaekHyun ông rất vui mừng, ông như từ địa ngục bước lên khi thấy cậu vẫn còn sống ngồi đó. Nhưng bù lại..

– Vâng.. – JongIn nhẹ nhàng đáp, y biết đã đến lúc nói cho cha anh rồi, cái kim trong bọc có ngày lòi ra là như thế này đây, không thể che dấu nữa.

– Sao con nỡ làm vậy với ChanYeol? Nó là em con mà.? Cứ cho rằng lúc đó hai đứa chưa là anh em đi. Nhưng khi con biết rồi tại sao không đem BaekHyun về.? – Ông chua sót nói. Dù vậy, ông vẫn còn một đứa con là ChanYeol mà. Nếu lúc nãy mà nó có ở đây, nghe những lời BaekHyun nói, thật không biết ChanYeol sẽ ra sao.

– Nó hoàn toàn không yêu BaekHyun. Nó xem cậu ấy như món đồ chơi, chỉ hứng thú lúc đầu thôi, sẽ không đem đến hạnh phúc cho cậu ấy. – JongIn nói gần như muốn hét lên, nói về yêu, thì y chắc chắn mình yêu BaekHyun nhiều hơn ChanYeol gấp vạn lần.

– Tại sao con biết? Nếu như hôm nay ta không đến? Thì con muốn dấu đến bao giờ? – Ông không nỡ nặng lời với JongIn. Ông thương y rất nhiều. Ông lúc trước đã làm nhiều việc có lỗi với hai mẹ con y.

– Cha à. Con xin lỗi. Nhưng nhất định con sẽ không đem BaekHyun trả lại cho ChanYeol đâu. – Y nói với gương mặt đầy quyết tâm.

– Vậy còn bà Byun? Con có biết bà ấy sẽ ra sao nếu như biết BaekHyun như thế này không? – Ông nắm lấy vai của JongIn gằn mạnh, đôi mắt như van xin y.

– Ngay sau khi con và BaekHyun đám cưới, nhất định sẽ đem đến trước mặt bà Byun.

– Nếu như lúc đó cậu ấy nhớ lại thì sao? Cậu ấy sẽ không yêu con nữa, nếu như biết bấy lâu nay bị con lừa, nhất định sẽ rất hận con.

– Không đâu ạ. Con tin những việc con làm sẽ khiến cậu ấy cảm động. – JongIn vẫn một mực cứng đầu.

Ông Park thả tay của cậu ra. Gương mặt đầy đau khổ ngồi xuống đất, ông nhìn ra ngoài biển khơi, nó như dậy lên nỗi lòng của người cha. Cả hai đứa con ông điều yêu một người. Hỏi ông phải giải quyết như thế nào đây. Đứa nào ông cũng hết mực yêu thương, ông cũng rất thương BaekHyun, nhớ lại những lời lúc nãy của cậu, dường như rất muốn đám cưới với JongIn, thôi thì cứ thuận theo lựa chọn của BaekHyun, ông sẽ không can thiệp.

– ChanMin này. – Ông quay đầu về phía y cũng đang ngồi cạnh mình.

– Dạ? – JongIn ngẩn đầu lên nhìn ông.

– Con có chắc sẽ đem đến cho BaekHyun hạnh phúc không? – Ánh mắt sâu sắc của ông khiến y phải rung động, hốc mắt ông như muốn đem người đối diện ném thẳng vào nó.

– Con chắc chắn. Nhất định. – Y nắm chặt tay lại, mím môi quyết tâm nói.

– Vậy.. – Ông Park im lặng một lúc, rồi nói tiếp – Tạm thời cứ như vậy đi, ChanYeol cứ để ta lo.

JongIn thoáng giật mình khi nghe ông nói. Những lời đó..

– Có thật không cha? – Y bật người lên, quỳ gối xuống cát, tay mình nắm chặt lấy bả vai ông, gương mặt hớn hở.

– Ừm. Nhưng ta muốn gặp BaekHyun. – Ông đề nghị.

– Ơ.. Không được đâu ạ. Cậu ấy khi gặp cha nhất định sẽ bị kích động. – JongIn nhớ đến chuyện lúc sáng, vì một lời nói lỡ miệng của mình mà khiến cho BaekHyun phải đau đầu đến ngất.

– Vậy để sau cũng được.

Ông Park mỉm cười hiền hậu, đưa tay vỗ vỗ lên vai y như đã đặt mọi niềm tin vào y. JongIn như cảm nhận được, liền nói:

– Cảm ơn cha. Con nhất định sẽ yêu thương và bảo vệ BaekHyun thật tốt.

Ông Park cảm thấy như mình đang gả con gái cho JongIn thì đúng hơn.

.

.

.

………………………………………

.

.

.

– CHA À. KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC. – ChanYeol hét lên, anh chính là không muốn, những lời lúc nãy ông Park nói ra, từng lời, từng thông tin của BaekHyun như đấm thẳng vào tim của anh.

– Cậu ấy đã yêu ChanMin rồi. Đang sống rất tốt. Con nên từ bỏ đi. – Ông Park nhăn trán khuyên nhủ con mình, ông biết điều này hoàn toàn không thể dễ nói chuyện với ChanYeol.

Lúc nãy JongIn đã xin phép ông cho y ở lại hẳn ở đó, dù sao cũng đã vào dịp nghỉ lễ không lo việc học nên ông đã đồng ý, còn lập tức đi mua một số đồ dùng để ở đó nữa chứ. Như vậy cũng an toàn hơn là để hai đưa nó trực tiếp nói chuyện với nhau.

– TỪ BỎ? CHA NÓI GÌ CHỨ? – Hốc mắt đã sớm đỏ lên, trong lòng rung lên vì tức giận xen kẽ đau lòng. BaekHyun thật sự.. thật sự đã yêu người khác rồi sao? Không tin. Nhất định là nói dối. Cậu rất yêu anh, đã từng nói ở bên anh mà. – CHA NÓI ĐI. CẬU ẤY ĐANG Ở ĐÂU HẢ?

– Con không cần phải biết nữa đâu. Chẳng phải ta đã nói là BaekHyun đang sống rất tốt sao? Con đừng nên tìm đến làm đau khổ thằng bé. – Ông Park từ tốn nói, ông biết sẽ làm ChanYeol rất đau lòng, nhưng mọi chuyện không nên cứ đi theo hướng tiêu cực mãi.

– SAO CHA LẠI ỦNG HỘ HẮN? SAO CHA CHẮC LÀ HẮN SẼ ĐEM LẠI HẠNH PHÚC CHO CẬU ẤY CHỨ? – Từ lúc nãy đến bây giờ, thật sự chưa phút nào ChanYeol có thể đứng yên một chổ.

– Chính mắt ta thấy như thế. Con mau đi ngủ đi, ta sẽ sắp xếp cho con đi du học. – Ông nói nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng, nhất định ChanYeol sẽ không chịu đi, nhất định sẽ xới tung cả cái đất nước Đại Hàn này lên để tìm BaekHyun. Nhưng còn JongIn. Ông có lỗi rất nhiều, ông phải bù đắp lại cho nó.

– KHÔNG ĐỜI NÀO. CHA NÓI ĐI. CẬU ẤY ĐANG Ở ĐÂU? – ChanYeol như gào lên, tâm trạng hoàn toàn bị kích động đến khủng hoảng – CHA KHÔNG NÓI CHỨ GÌ. CHA TÀN NHẪN LẮM. ĐƯỢC RỒI. CON SẼ TỰ ĐI TÌM.

Nói rồi liền quay lưng lại, nhưng liền bị ông Park chặn lại. Nếu như nó tìm ra, nhất định sẽ đánh JongIn đến chết mới thôi.

– Hai đứa nó đã đám cưới và đã dọn sang nước ngoài sống rồi. Con đừng tìm vô ích.

 

End chap 34.

7 thoughts on “[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 34

  1. xin lỗi vì đọc chùa cả 34 chap mới để cmt. bn viết hay lắm, tội chanchan qá, hi vọg 2 đứa nó sẽ về lại w nhau. bn giữ sức khỏe để viết fic tiếp nhé! Hwaiting.

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s