Longfic

[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 35

Ảnh

 

Chap 35

– Cha nói dối, đúng không? – ChanYeol không dùng thái độ hung hăn ban nãy nữa, anh quay sang nhìn cha mình bằng một cặp mắt ngập nước, nó như phủ một màng sương mỏng, chỉ cần cái chớp mắt, tự động sẽ lăn dài xuống..

– Ta có nói dối hay nói thật, con chắc sẽ tin không? – Ông Park thống khổ nhìn cậu con trai trước mặt. – ChanYeol à, ta xin con..

– Con cũng xin cha, cha à.. bây giờ con phải làm sao cha mới nói chổ của BaekHyun? – Anh kiềm không nỗi, mặc cho nước mắt cứ tuông ra đến cay xè, mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo.

– Chỉ cần con đồng ý đi du học. Ta sẽ cho con gặp BaekHyun trước khi đi. Nhưng.. tới đó con trở mặt, ta sẽ mang cậu ấy đi một nơi thật xa.. con mãi mãi cũng không bao giờ tìm được.. – Ông Park gằn từng chữ một.

ChanYeol như chết đứng khi nghe những lời cha mình nói, từng chữ từng chữ đau đớn chảy vào tai, bây giờ dù có ở lại cũng chưa chắc đã tìm được BaekHyun, anh biết, cha mình là người như thế nào, ChanYeol dù có đấu cỡ nào cũng không bao giờ thắng được ông.. chỉ còn cách này, chỉ hy vọng có thể gặp được BaekHyun..

– Được. Con sẽ đi du học.. nhưng với một điều kiện.. – ChanYeol nhìn xoáy vào đôi mắt của ông, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

– Điều kiện? Con ra điều kiện với ta sao? – Ông Park đanh mặt, nhưng rồi thì cũng đành chiều theo. – Thôi được. Con nói đi.

– Con muốn sự công bằng. – ChanYeol nghiến răng, cặp mắt bỗng trở nên giận dữ thấy rõ, đôi tay nắm thành nắm đấm – ChanMin hyung cũng phải đi với con.

.

.

.

………………………………….

.

.

.

– MinHyuk, em đừng đi nhanh quá. – JongIn bước đi theo sau BaekHyun. Y cảm thấy mình giống như một người trong trẻ hơn, cứ lẽo đẽo đi theo quan sát từng chút một của cậu, nhưng JongIn hoàn toàn không cảm thấy chán. Chỉ cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

– Nơi đây đẹp quá luôn nè KAI. – BaekHyun tự dưng quay người lại nắm lấy tay y đi đến chổ lúc nãy cậu đứng. – Anh nhìn kìa.

JongIn khó hiểu nhìn xuống, thì ra là hai con rắn đang quấn lấy nhau dưới một tán cây hoa màu đỏ, chổ họ đang đứng, chính là công viên ở ngoại ô Seoul, trong khu vườn này có rất nhiều cây đang rụng lá, cây màu đỏ và là cũng màu đỏ.. cả khu vườn toàn là một màu đỏ ấm, cứ như ở trong lòng của mặt trời..

– Hai con rắn này có gì đâu mà đẹp? – JongIn phá lên cười nghiên ngã.

– Aishh.. đẹp mà.. Min thấy đẹp. – BaekHyun lúc đầu mặt hơi khó chịu nhưng vẫn cười toe toét rồi ngồi xuống băng đá gần đó.

JongIn thấy thế cũng ngừng cười, ngồi xuống cạnh cậu.. y quay đầu sang quan sát BaekHyun, cậu giờ đang đâm chiêu, tập trung nhìn hai cái con rắn ở dưới đất kia. Gương mặt bé nhỏ, đôi mắt đen láy lâu lâu lại chớp mắt tinh nghịch, làn da trắng như trứng gà, thân người như củ khoai lang, nhìn rất ư là muốn ôm vào lòng mà che chở..

– KAI.. mặt em dính gì sao? – BaekHyun đưa tay sờ sờ lên mặt mình..

– Không.. – JongIn bất giác nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng hôn lên rồi nắm chặt lấy nó, y khẽ cười. – Hôm nay đi chơi, em có vui không?

– Vui, được đi chơi với Kim KAI mà, anh là thần tượng của em đó. – BaekHyun giơ ngón tay cái lên thích thú – Mà tại sao anh dẫn em đi chơi vậy? Bình thường em năn nỉ mãi anh cũng chả có dắt em đi đâu, cùng lắm là dạo vài vòng trước nhà.

– À.. tại tâm trạng hôm nay rất vui nha. – JongIn trả lời, nếu như hôm trước cha y tự dưng điện thoại nói hôm nay dẫn BaekHyun ra cho ông đứng từ xa xem mặt thì chắc y cũng chả dám đưa cậu đi đâu cả.

– Ohh.. Nhưng.. khi nào chúng ta mới kết hôn? – BaekHyun ngước mặt lên nhìn JongIn. Cậu chờ lâu lắm rồi đó.. cũng không hiểu tại sao.. nhưng trong lòng cứ không ngừng hối thúc.. giống như cái cảm giác..

– Sẽ nhanh thôi. Anh hứa đấy. – JongIn nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, khiến BaekHyun đỏ mặt, cứ cuối gầm xuống, y tính nói gì đó nhưng điện thoại cứ reo liên tục.

*Rengggg Renggggg*

– Em đợi anh tí nhé. – JongIn buông cậu ra rồi quay lưng đi chổ khác..

[Con nghe đây ạ.]

<Mẹ con muốn gặp con, bà ấy đang ở ngoài công viên đây. Con mau ra>

[Sao cơ? Mẹ con? Nhưng còn BaekHyun] – JongIn ngạc nhiên, mẹ y đã quay về rồi sao?

<Ta có cho nhiều người canh chừng rồi, con yên tâm, bà ấy rất muốn gặp con>

[Vâng.. con ra ngay]

JongIn tắt máy, trong lòng vui mừng đến không tả nỗi, y rất nhớ mẹ.. bà lại về ngay lúc này.. vậy có thể cùng cha làm nhân chứng cho buổi lễ kết hôn của y và BaekHyun rồi.

Tâm trạng cứ nhảy cẫng lên, nhưng hơi lo lắng vì không thể dắt BaekHyun ra vào lúc này được.. sau một lúc suy nghĩ, JongIn quay trở lại chổ BakeHyun.

– MinHyuk này. Em khát không? – JongIn nhìn cậu ấm áp.

– Khát.

– Vậy để anh đi mua nước cho em. – Nói rồi liền đứng dậy, nhưng chưa kịp bước thì bị người kia níu lại. Cậu dựa dựa đầu vào tay y.

– Mau về ahh.. – BaekHyun mè nheo nói.

JongIn bật cười, nhẹ nhàng nâng đầu cậu lên, hôn một phát vào trán, BaekHyun mới chịu buông ra, ngồi quơ chân, vẫy tay cười đến khi y đi khuất..

Cậu..

Thật sự không biết..

Con người từ khi cậu bước vào..

Đã không ngừng quan sát từng cử chỉ của cậu..

Nếu không giỏi kiềm lòng, nhất định sẽ bay ra mà giành cậu lại..

– BaekHyun.. – Người đó nhẹ nhàng bước ra từ gốc cây phía sau, ôn nhu gọi tên cậu..

BaekHyun như bị một luồn điện chạy qua khi nghe được giọng nói ấy đang gọi “BaekHyun”.. ngoài trừ cái tên ám ảnh cậu, còn có cả chất giọng quen thuộc nghe đến đau lòng..

Cậu hoàn toàn bất động, não cứ như co rút lại, thân người khẽ run lên từng chập..

– Em.. em.. làm sao vậy.. – ChanYeol lo lắng nhìn cậu, tại sao người con trai này lại hoản sợ khi anh xuất hiện. ChanYeol nhẹ nắm lấy vai của BaekHyun..

– BUÔNG RA.. – Cậu vùng người ra, thoáng chốc đã đứng dậy, đôi mắt xa lạ mà căm phẫn nhìn ChanYeol. – Anh là ai?

Ba chữ “Anh là ai” như hàng trăm nhát dao đâm thẳng vào lòng ngực anh. ChanYeol bất ngờ không thể nói gì được, cậu làm sao thế? Sao lại nói như thế?

Chỉ là đùa thôi đúng không?

Cậu chỉ là còn giận anh thôi.. không có gì cả..

Cha anh không hề nhắc tới cái việc anh đang suy nghĩ trong đầu bây giờ..

– BaekHyun.. Em.. em bình tĩnh nào.. anh đến đây.. – ChanYeol lấp bấp nói từng chữ, lần đầu tiên trong đời trong lòng lại có cảm giác thoáng run và sợ hãi.. ChanYeol bước gần tới hơn.. – Anh đến để..

– ANH CÚT ĐI, TÔI KHÔNG PHẢI BAEKHYUN. – Cậu hét lên làm ChanYeol giật mình, anh càng tiến cậu càng lùi, tâm trí cậu là một mớ hỗn độn, người trước mắt.. chính là ác mộng của cậu.. hắn chính là kẻ đã phá hoại mọi giấc mơ của cậu.. hắn là ai cậu không muốn biết.. đau đầu lắm.. không muốn nhớ.. – Tôi.. tôi.. là.. MinHyuk.. là MinHyuk..

– Không. Em là Byun BaekHyun. – Đôi mắt đã sớm đỏ lên, trên tay gằng mạnh đến nổi cả gân xanh, ChanYeol nắm chặt lấy vai của BaekHyun mà lắc – Đừng tin lời hắn. Tên đó chỉ nói dối thôi. Em không được tin.

ChanYeol khổ sở nhìn BaekHyun, anh đẩy cậu vào lòng mình, gắt gao ôm lấy thân người nhỏ bé đang run lên, từng giọt nước mắt lăn dài trên má rơi xuống tóc cậu.. lúc nãy những gì cậu và JongIn làm, ChanYeol cũng không nghĩ là cậu bị mất trí nhớ, điều này quá là khủng khiếp..

– Tôi không tin.. anh không được nói như vậy. – BaekHyun không chống chế thoát khỏi lòng ngực của anh, cậu cũng không hiểu tại sao, nhưng cậu mặc kệ cho ChanYeol muốn làm gì thì làm.. cậu hoàn toàn không có một chút sức lực.. toàn thân mềm nhũn cả ra.

– Em chẳng phải đã từng nói rất thích ở trong lòng ngực của anh sao? Chẳng phải em nói nó rất ấm sao? Nó có thể làm dịu cơn đau của em sao? – ChanYeol nói trong nước mắt, từng lời nói ra nặng nề như hàng tấn đá đè lên, anh sợ cậu sẽ phản bác lại, anh sợ cậu sẽ phủ nhận nó..

– Không bằng.. Của KAI sẽ hơn như vầy.. – Nói dối, BaekHyun chính là đang cắn răng nói ra những lời này..

– EM ĐỪNG MỞ MIỆNG RA NHẮC ĐẾN TÊN ĐÓ CÓ ĐƯỢC KHÔNG? – ChanYeol quát lên với BaekHyun..

Cậu do giật mình và hoản sợ nên lại khóc lớn hơn. Nước mắt cứ rơi ra không ngừng, tim đau như ai lấy dao rọc từng mảnh vào nó.. ChanYeol thì lo lắng, một lần nữa ôm cậu vào lòng mà xoa lên lưng..

– BaekHyun.. Anh sắp phải đi du học rồi.. – ChanYeol ngập ngừng từng chữ một.. – Em.. một lần thôi.. gọi ChanChan đi.. nói anh hãy ở lại.. nói anh đừng đi..

– Anh.. anh là người xấu.. anh là đồ nói dối.. tôi không quen anh.. – Một lần nữa cậu không thể từ chối cái ôm này..

– Em không nhớ cũng không sao.. anh sẽ kể cho em nghe.. – ChanYeol ôm cậu chặt vào lòng.. hơi thở gấp rút, đứt quãng..

Giữa một rừng cây thông đỏ..

Lá và những loài hoa cỏ khác nhau rãi rác khắp cả mặt đường..

Từng cơn gió đánh nhẹ qua tà áo của hai nam nhân..

Bóng dáng cả hai đang ôm nhau..

Trong một buổi chiều tà mùa hạ..

Cả hai không ngừng khóc lóc kể lễ..

Giữa ho..

Như có một khoảng cách vô hình..

Ở giữa..

Chính là một khúc nhạc bi thương..

Những tiếng đàn réo rắc ỉ ôi dở tệ..

Dù thương đau đến đâu..

Cũng không thể hoà thành một bản hợp ca..

– Em còn nhớ không? Tiếp theo đó em bị thương ở lưỡi, liền không nói được những mấy ngày.. – ChanYeol vẫn không bỏ cuộc, gắt gao ôm trọn người kia trong tay, mặc cho nước mắt có rơi xuống mặn cả miệng, anh vẫn không ngừng nói.. anh nói mãi..

Con người kia không biết có đang lắng nghe hay không..

Chỉ thấy im lặng đứng một chổ mặc cho người kia ôm lấy..

– Đây này.. anh có đem đến rất nhiều thứ.. – ChanYeol liền buông cậu ra, chạy tới gốc cây lúc nãy đem ra một chiếc túi.. – Em xem nhé..

ChanYeol loay hoay lục kiếm trong chiếc túi đó, lúc đầu là mang đến cho cậu xem, nhưng giờ lạ thành dẫn chứng cho quá khứ của cậu, chưa kịp đem ra thì nghe tiếng xào xạc bước chân và..

– ChanYeol àh. Không dễ vậy đâu.. Cậu sẽ ko bao giờ có được cậu ấy – một – lần – nữa. Bỏ cuộc đi.

.

.

.

……………………………

.

.

.

[10 phút trước]

– Con làm việc gì cũng nên nghĩ kĩ nhé, những thứ không thuộc về con thì đừng cố giành.. người đau thương cuối cùng vẫn là con. – Bà Kim xót xa nhìn cậu con trai đang ngồi cạnh mình. Bà đã sớm biết hết tất cả từ ông Park..

– Mẹ đừng lo lắng..

– Con ra đây cũng lâu rồi.. cậu ta ở trong đó một mình có ổn không?

– Cha nói đã có cho người canh chừng, nhưng con cũng vẫn chưa yên tâm.. – JongIn lo lắng nói.

– Vậy con vào đi. Ta còn ở đây nên mẹ con mình sẽ nói chuyện sao. – Bà mỉm cười nhìn y. Xoa lên đầu JongIn mấy cái.

– Vâng. Vậy con vào trong.. cậu ấy rất đáng yêu.. mẹ gặp sẽ rất thích.. – Y cười toe toét nhìn bà.

– Ừm.. nhất định ta sẽ được gặp mà.. – Bà cười hiền hậu nhìn JongIn..

Y cúi người chào tạm biệt, hôn bà mấy cái rồi vội vã đi vào trong công viên..

~BaekHyun ở một mình trong đây nhất định sẽ rất buồn ahh..~

Nhanh chân bước đến chổ lúc nãy, thì thấy ChanYeol đang ôm lấy cậu mà nói gì đó, sau đó còn chạy đi lấy thứ gì đó..

Kiềm lòng không nỗi, y nhất định không cho ChanYeol đem cậu giành lấy cậu từ y..

– ChanYeol àh. Không dễ vậy đâu.. Cậu sẽ ko bao giờ có được cậu ấy – một – lần – nữa. Bỏ cuộc đi.

.

.

…………………………………

.

.

ChanYeol nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đục ngầu, gương mặt bỗng tối sầm lại, nhưng anh cố gắng không chú ý đến y, một mực lấy trong chiếc túi giấy đó lôi ra một con gấu bông.

– Em nhìn này BaekHyun.. đây là con gấu mà anh đã tặng em hôm anh cầu hôn em.. – ChanYeol mặt mày cười méo mó với BaekHyun, bàn tay giơ con gấu hướng tới cậu, đôi mắt gập tràn sự hy vọng.. – Em còn nhớ không?

– Cậu ấy không muốn nhớ đâu. Mau về đi. – JongIn giựt lấy con gấu ném xuống đất..

*bịch*

ChanYeol mở to con mắt khi thấy con gấu bị rơi xuống.. kinh ngạc đến không thể nói ra lời, nó chính là vật định ước của anh và cậu.. cái tên này.. hắn dám chà đạp lên nó..

Anh nắm chặt tay, bước nhanh như tia chớp đến chổ JongIn giơ cao nắm đấm ra, nhưng chưa kịp giáng xuống bị giọng nói kia làm cho dừng lại..

– SAO ANH LẠI NÉM NÓ. hức.. – BaekHyun nói trong vộ thức, đôi mắt đỏ hoe ngập nước, cậu thở hổn hển, bước tới nhặt con gấu lên ôm vào lòng..

Dù không biết tại sao mình lại làm như vậy..

Nhưng con gấu này..

Mang đến cho cậu cảm giác thật lòng từ sâu trong tim..

Cậu không muốn ai làm đau nó..

Vì khi nó đau..

Cậu cũng sẽ đau..

– BaekHyun à.. em nhớ rồi sao? – ChanYeol bước tới nắm lấy vai của BaekHyun, gương mặt vui vẻ..

– Không.. không.. – JongIn không tin, y hoản hốt bước tới kéo cậu ra. – TÔI NÓI CẬU VỀ ĐI.

– ANH BUÔNG RA. ANH LẤY CÁI QUYỀN GÌ CHỨ? – ChanYeol hất tay của y, đem cậu ra sau lưng của mình..

JongIn như đứng chết trân khi không thấy BaekHyun phản kháng.. y không tin cậu lại mau chóng thay đổi như thế..

– MinHyuk à.. em mau qua đây với anh đi.. – JongIn nhìn cậu bằng cặp mắt chờ đợi đến tội nghiệp.

– BaekHyun. Em hãy ở đây.. – ChanYeol nắm chặt lấy tay BaekHyun..

Cậu như rơi vào tình thế hỗn loạn, đầu lại bắt đầu đau nhức, từng hồi ức, từng lời nói của ChanYeol lúc nãy như một câu chuyện được quay bằng băng video chạy trong đầu cậu..

Những thứ mơ hồ dần như trở nên rõ hơn trong tâm trí cậu..

Những hình ảnh của người phụ nữ ngồi trên xe lăn hôm trước..

BaekHyun.. nhớ ra rồi..

Chính là mẹ cậu.. chính là người mà cậu yêu nhất trên đời đây mà..

Tiếp theo là hai đứa em trai và ông Park..

Rồi cả cái tên BaekHyun này nữa.. không phải là MinHyuk nào hết..

Rồi cả ChanYeol..

Là người mà cậu yêu quí..

Là người mà cậu hâm mộ..

Là người luôn che chở và bảo vệ cậu..

Nhưng lại là người đã gây ra tổn thương cho cậu đến sâu sắc..

Rồi cả KAI..

À.. là JongIn mới đúng..

Là Kim JongIn..

Người bạn mà cậu vô tình va phải trên đường và trở thành bạn cùng lớp với cậu..

Chứ không hề là người đã đính hôn với cậu từ lúc nhỏ..

Tại sao..

Cả ChanYeol và JongIn đều là người cả trước và sau cậu yêu quí..

Lại đều lừa dối cậu, lừa gạt lấy tình cảm của cậu..

Họ không hề yêu thương cậu..

BaekHyun hoản loạn gập người xuống, cả hai tay ôm lấy đầu của mình cúi gầm xuống..

Miệng không ô ô khóc lớn..

– MinHyuk à.. – JongIn lo sợ tiến lại gần hơn..

– TÔI KHÔNG PHẢI MINHYUK. –  BaekHyun hét lớn lên – ANH GẠT TÔI. ANH VỐN ĐÃ BIẾT TÔI CŨNG VÌ BỊ CHANYEOL LỪA ĐẾN ÁM ẢNH MẤT CẢ TRÍ NHỚ, VẬY MÀ ANH NỠ NHẪN TÂM GẠT TÔI ĐẾN XOAY MÒNG MÒNG KHÔNG BIẾT GÌ HẾT.. TÔI KHÔNG PHẢI LÀ TRÒ ĐÙA CỦA HAI NGƯỜI..

– Anh.. anh.. – JongIn đau lòng nói..

.

“Con mẹ nó nhà anh. Tôi chính là có yêu anh đó.. hức.. sao cứ luôn bắt nạt tôi vậy.. hức..”

BaekHyun giật mình khi nghe chính giọng nói của mình phát ra trong điện thoại của ChanYeol..

Đó chẳng phải là lúc cậu nói trong khi ở công viên sao??

– BaekHyun àh.. em có nhớ em đã từng nói thế này không? Rồi cả những lúc nói rằng sẽ mãi yêu anh, ở bên anh suốt đời mà.. – ChanYeol nhìn BaekHyun ấm áp, đôi mắt bắn ra một tia yêu thương vô tận..

– Nhưng chính anh đã lừa tôi.. anh nói với NaYeon rằng anh không yêu tôi.. – BaekHyun đau xé lòng nói..

– Đồ ngốc.. anh chỉ nói dối thôi.. – ChanYeol cúi xuống đất đối diện với BaekHyun..

– Anh còn hôn cô ta để chứng minh.. – Cậu còn nhớ rất rõ cảm giác của mình lúc đó..

– Anh chỉ muốn bảo vệ em khỏi những tin đồn ở trong trường.. – ChanYeol khổ sở nói, trong lòng giờ cũng không hiểu rõ là cảm giác gì.. – Tại sao em không hỏi anh, không cãi vã với anh một trận, hay đánh anh, mắng anh.. mà lại tự ý chạy ra ngoài đường..

– Anh.. – Tim cậu đập loạn xạ cả lên, cậu không thể phân biệt được là thật hay giả nữa rồi..

– Đừng tin nó. Nó hoàn toàn không yêu em đâu. – JongIn bực tức hét lên.. y đang rất đau đó, đau đến không thở được khi càng lúc BaekHyun càng nghiên về hắn..

– Naum – ChanYeol vừa dứt lời, từ trên ngọn cây một bóng người phóng vụt xuống nhìn anh rồi gật đầu..

– Cậu.. là ai.? – JongIn quay sang nhìn cậu bé lạ hoắc đó.. dù rất nhỏ người nhưng lại rất khoẻ.. – Buông tôi ra.

– Anh đang đùa sao? – Nói rồi dùng lực, kéo y ra ngoài..

– Buông tôi ra. Chết tiệt.. BAEKHYUN.. EM TIN HẮN SẼ PHẢI KHỔ ĐẤY.. buông ra.. – JongIn một mực vùng vẫy nhưng lại không thể thoát.. cứ như vậy bị lôi đến mất dạng..

.

.

.

– Anh lôi cậu ta đi đâu? Anh không được.. – BaekHyun hung hăn nói thì..

*chụt* – ChanYeol hôn một cái rõ kêu lên môi của cậu rồi cười nói..

– Là không được làm hại đến “chồng sắp cưới” của em ha.. bà xã.. – ChanYeol nhìn BaekHyun tinh nghịch..

BaekHyun như đứng cả tim khi được ChanYeol hôn mình, sau đó giật mình, lấy tay chùi miệng và không ngừng rũa xã..

– Đê tiện.. chúng ta chưa nói chuyện xong đâu.. anh đừng vui mừng..

.

.

.

…………………………………………

End chap 35.

5 thoughts on “[LongFic][ChanBaek] – Baby, Don’t Cry – Chap 35

  1. vuôi quá. chanbaek cb! cơ mak tội in quá. mong au đừng hạnh hạ chanbaek n~ . mong au sẽ ban phát hp cho hun +in+chanbaek🙂

  2. Huhu*nc mắt nc mũi tèm lem* tội tụi nó quá … Mau ra chap ms đi au , baek chan ra s đây còn tên Cải đáng chết nửa

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s