Longfic

Tình mãi không phai – Chap 44

Author: Mộc Khinh Yên
Editer: Chunie Pee
Pairing: ChanBaek
Category: fanfic, HE, …
Rating: R, T, một chút NC-17 ( thật ra chưa tới cao trào nó tắt ngúm r )
P/s: Mục đích phi lợi nhuận, truyện này viết theo ChanBaek ver =))))
[ LONGFIC ] Tình mãi không phai
Chap 44

Shim Cha Rae vừa mới bước chân vào cửa, mọi âm thanh đều như tắt hẳn, ánh mắt của hầu hết mọi người đều dừng lại trên khuôn ngực cô. Cổ áo dựng đứng màu vàng kim vừa vặn tạo thành một hình chữ V ở ngực, một khe ngực sâu thẳm quyến rũ thoáng ẩn thoáng hiện sau chiếc áo càng khiến người ta thêm tò mò về cái vật nằm bên trong đó, thêm vào đó là thân hình đầy đặn của Shim Cha Rae khiến những người con gái có mặt ở đó cũng phải ghen tị.

Ngay cả ánh mắt của Chanyeol cũng bị thu hút, những người có thân hình đẹp rất nhiều, nhưng khuôn mặt của họ lại không ưa nhìn. Nhưng Shim Cha Rae chắc chắn là một ngoại lệ, khuôn mặt của cô còn quyến rũ hơn cả thân hình cô, đôi môi dày, gợi cảm, khuôn mặt mang nhiều nét của người phương Tây nhưng không hề làm hỏng nét đẹp của cô, ngược lại còn khiến ở cô có nét gì đó sang trọng và đặc biệt.

Chanyeol không nhận ra Shim Cha Rae nhưng cô ta vừa nhìn là đã nhận ngay ra anh, cô cười cười với Chanyeol, ánh mắt vô cùng quyến rũ. Shim Cha Rae đi tới gần, Chanyeol cảm thấy như có một làn hương xộc vào mũi anh, nhưng Chanyeol chỉ lạnh lùng gật đầu, vẫn thì thầm trò chuyện với Baekhyun. Shim Cha Rae chưa bao giờ thấy lòng tự tôn của mình bị đả kích như thế.

Kris thấy Chanyeol không mắc bẫy, bèn nâng cao ly rượu, nói:

– Nào, chúng ta cùng mời Chanyeol và cậu Byun kể chuyện xem hai người yêu nhau như thế nào, tôi tin mọi người đều muốn biết, đó chắc chắn là một câu chuyện rất ly kỳ! Ha ha ha…

Chanyeol tái mặt, lần đầu tiên quen biết với Baekhyun là chuyện nhục nhã nhất trong cuộc đời anh, có đánh chết anh cũng không muốn nói ra. Bọn Kris biết anh không muốn nói, bởi vậy lại càng hỏi:

– Thế nào hả Chanyeol, chẳng nhẽ có chuyện gì không nói được sao? Không có bí mật gì chứ!

Baekhyun vui vẻ đứng lên, nói:

– Tôi và Chanyeol quen nhau trong quán rượu, chúng tôi thuộc loại không đánh không quen nhau, nếu mà ở thời cổ đại thì là anh hùng gặp anh hùng.

– Cái gì mà anh hùng gặp anh hùng, chúng tôi muốn biết chi tiết, mọi người nói có phải không. – Joon Myun nói lớn.

Chanyeol thấy họ càng nói càng linh tinh thì kéo Baekhyun đứng dậy, nói:

– Anh em về trước đây, các cậu cứ chơi đi.

– Cái gì? Cậu định đi bây giờ sao!

Chanyeol không cho họ cơ hội giữ anh lại, kéo Baekhyun đi thẳng ra cửa quán bar, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ dõi theo. Kris lắc đầu:

– Tôi nói rồi mà, Chanyeol đụng phải Baekhyun là đụng phải khắc tinh, các cậu còn không tin, lần này thì tin rồi chứ! Tôi thấy Chanyeol thực sự yêu Baekhyun rồi.

Shim Cha Rae vừa tới, Chanyeol đã bỏ về, cô vốn dĩ nghe nói là Chanyeol tới đây nên mới tới, giờ trong lòng rất buồn phiền. Nhưng cô cũng rất tò mò về chuyện của Baekhyun và Chanyeol, bởi vậy hỏi Kris:

– Bọn họ quen nhau như thế nào, anh có biết không?

Kris uống một ngụm rượu, nói:

– Hai người cũng đừng ghen tức, chỉ có những như Baekhyun mới có thể trói được Chanyeol thôi! Hai người gặp Chanyeol chỉ biết cung phụng, hầu hạ cậu ta, làm gì có ai dám đánh cho cậu ta sưng cả mặt mũi, nhưng Baekhyun thì dám, bởi vậy đàn ông có những lúc kỳ quái lắm, càng đánh hắn thì hắn càng thích thú. – Kris bèn kể cho mọi người nghe vì sao Chanyeol quen Baekhyun, nghe xong, mọi người đều sửng sốt, cảm thấy thật khó hiểu, chỉ có Shim Cha Rae là vẫn im lặng không lên tiếng.

Chanyeol lén lén nhìn bộ mặt hầm hầm của Baekhyun, cười tươi như hoa, ghé mặt lại:

– Vợ, anh yêu vợ lắm.

– Tôi là người vợ thứ bao nhiêu của anh hả? – Baekhyun vẫn biết Chanyeol được nhiều cô gái theo đuổi, nhưng khi chính mắt mình nhìn thấy thì trong lòng cậu lại không thoải mái, khi thấy Chanyeol bắt đầu khua môi múa mép thì lại càng nổi giận.

– Để anh đếm xem nào… – Chanyeol cố tình trêu Lạc Baekhyun.

– Anh… – Baekhyun mở cửa xe, định bỏ xuống thì Chanyeol giữ chặt cậu lại, nói nhỏ vào tai cậu:

– Anh chỉ có một người vợ thôi, người ấy tên là Byun Baekhyun. – Baekhyun không nén được một nụ cười ngọt ngào trên môi, hai người ôm nhau thật chặt.

Sehun ngồi một mình trong phòng làm việc, trái tim anh không thể nào bình tĩnh lại được, đấm mạnh tay lên bàn làm việc:

– Chanyeol!

Đúng lúc đó, có người đẩy cửa bước vào, đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ comple màu đen, ông ta cung kính gật đầu chào Sehun rồi nói:

– Cậu chủ, chuyện lần trước cậu bảo tôi làm, tôi đã điều tra ra rồi, người đàn bà đó là… – Người đàn ông liếc Sehun đang im lặng không nói, một lúc lâu mới dám can đảm nói tiếp, – Là cô chủ.

– Cái gì? – Sehun gần như nhảy dựng lên khỏi ghế, không dám tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy. – Ông có lầm lẫn gì không? Chính xác
là cô chủ chứ?

Người đó nhìn khuôn mặt tái nhợt của Sehun, trong lòng thoáng run rẩy, mặc dù cậu chủ từ trước tới nay chưa bao giờ mắng chửi người khác, nhưng khi anh nổi giận thì rất đáng sợ. Ông ta cúi thấp đầu, nói:

– Dạ vâng, có người chính mắt nhìn thấy, nói là cô chủ.

Sehun xua tay:

– Ông ra ngoài trước đi! Tôi biết rồi. – Sehun lại càng hận Chanyeol hơn, anh ta coi em gái của Oh Sehun là cái gì, hay cũng coi cô như những người đàn bà khác, có thể tùy tiện chơi đùa? Cậu đừng ăn hiếp người quá đáng! Anh thực sự muốn lập tức đi tìm Chanyeol để tính sổ, nhưng lại nghĩ như vậy không hợp lý, Chanyeol và em gái anh dù sao cũng đã có hôn ước, nếu em gái mình đã thích Chanyeol thì sao không nhân cơ hội này để thúc đẩy đám cưới của hai người.

Chanyeol đang ngủ ngon lành thì cảm thấy có người chui vào lòng mình, đôi chân nặng nề không khách sáo đặt lên bụng anh khiến anh có cảm giác khó thở. Mặc dù anh thích quấn lấy ai đó nhưng ghét nhất là khi ngủ có ai đó làm phiền mình, đang định nổi cáu thì bỗng dưng nhớ ra cái gì đó, mở mắt ra, nhìn thấy Baekhyun ngủ say như một chú mèo, khóe miệng hơi hé mở, gối của cậu nằm trên cánh tay anh, hai tay thì ôm chặt lấy anh. Anh bất giác đưa tay lên sờ khắp người Baekhyun, lại có cảm giác muốn có cậu, bèn ôm chặt Baekhyun, ép xuống dưới người mình. Baekhyun đang ngủ ngon, bị người khác làm phiền giấc mơ đẹp bèn đá mạnh vào người đó, cho tới khi người đó lăn ra khỏi giường mới thoải mái độc chiếm cả cái giường rồi lại ngủ tiếp.

Chanyeol bị đá xuống giường đúng là dở khóc dở cười, đây là việc chưa bao giờ anh phải trải qua, anh giúp Baekhyun đắp chăn cẩn thận rồi mình cũng chui vào trong, Có lúc anh nghĩ, anh yêu cậu ở điểm nào, cậu có chỗ nào đáng để anh yêu, câu hỏi nay ngay cả anh cũng không có lời đáp, anh chỉ biết anh thích Baekhyun, thích sự hoang dại của cậu, thích tính cách của cậu, thích nụ cười trong trẻo của cậu, thích mọi thứ ở cậu. Trong mắt anh, Baekhyun là người đẹp nhất, không hề có khuyết điểm, giống như khuyết điểm duy nhất của cậu chính là cậu không yêu anh lắm, điều này khiến anh thấy không hài lòng. Anh ôm chặt Baekhyun, vuốt nhẹ mái tóc cậu, lẩm bẩm:

– Anh sẽ khiến em phải thích anh, vĩnh viễn không rời xa anh, rồi em sẽ yêu anh.

Chuông điện thoại vang lên, Chanyeol thấy Baekhyun trở mình bèn vội vàng ấn nút nghe rồi áp điện thoại lên tai, anh nghe thấy một giọng nói giận dữ vang lên:

– Chanyeol, con đang ở đâu? Mau về nhà cho mẹ! Ngay lập tức! – Rồi bà cúp điện thoại. Đây là lần đầu tiên Chanyeol thấy mẹ mình nổi giận như thế, không biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì, vội vàng mặc quần áo, thấy Baekhyun vẫn say ngủ, anh lại giúp cậu đắp chăn cẩn thận, hôn nhẹ lên trán cậu, nhìn khuôn mặt xinh xắn của cậu, anh không nhịn được lại mỉm cười:

– Baekhyun thương yêu nhất của anh, chắc chắn anh sẽ đem cho em hạnh phúc, chắc chắn em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất. – Đóng cửa cẩn thận, anh vui vẻ tưởng tượng về tương lai hạnh phúc của hai người.

.

p/s: 1 lần ra 1 lượt……… Chunie Pee sẽ ngừng post fic 1 thời gian để ôn thi chuyển cấp, hẹn gặp lại các bạn lần sau khi tốt nghiệp.

3 thoughts on “Tình mãi không phai – Chap 44

  1. Ad thi tốt nhé thi tốt song up tiếp nhé :3
    1000like cho ad mặc dù mình rất hóng chap nhưng ad cứ chăm thi đã nhá :3 good lắc à ad có thể cho mình nick fb k? Mình có việc nhờ😦

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s