Longfic

[Longfic – ChanLuHunBaek][Chap 1] – NGƯƠI LÀ TÂM CAN CỦA TA

BSn0h1E

Author: Tiểu Hy
Pairing: ChanLu ChanBaek HunHan HunBaek 
Category: fanfic, SA, có chút ngược, HE hay BE thì chưa biết.
Rating: K+, MA nếu thích
Bối cảnh: Trường học chủ yếu.

 

 Đây là link 1 cái oneshot riêng giành cho fic này mà Hy đã viết trước đó, mọi người ai chưa đọc thì đọc nhé, không thôi sẽ không hiểu gì đâu ạ :v click vào :

 

[Oneshot][ChanLuHunBaek] – Ai là người yêu tôi thật lòng?

 

,

 

,

 

,

 

,

 

 

 

Chap 1

 

[Nhà họ Park]

 

“Anh hai.. chiều nay anh có bận gì không?”

 

Luhan cắn cắn cái muỗng trên môi mình, đầu hơi cúi xuống, mắt thì nhướng lên nhìn anh.. từ cái ngày bị anh bắt gặp cậu cùng Sehun ở cùng một chổ đến nay cũng đã 2 tháng rồi, số lần cậu nói với anh là 100xxx, còn anh thì vỏn vẹn 6 lần trả lời cậu..

 

Cậu có không rõ là hôm đó có phải là anh ghen hay không.. có phải là anh còn giận mình hay không..

 

Cậu thật tình là không rõ.. anh quá mờ mịt so với cậu..

 

Với thêm là từ trước đến nay, mỗi lần hỏi anh như thế này đều nhận lại một chữ “không”, cậu lần này là muốn anh sẽ cho mình một cơ hội a..

 

“Chuyện gì”

 

Cứ tưởng Chanyeol sẽ không trả lời, nên anh vừa mở miệng tim cậu suýt nhảy ra ngoài, rất hiếm khi anh nói câu này a, Luhan nuốt nước miếng mấy lần mới dám hỏi.

 

“Anh.. có thể.. chiều mai.. đến buổi tiệc chia tay trường của em?

 

Luhan hỏi câu này hoàn toàn hợp tình hợp lí a.

 

Bởi vì một phần nhỏ là trường của cậu đang học cũng là trường lúc trước của Chanyeol, anh là đàn anh nổi tiếng nên việc anh có mặt trong buổi tiệc cũng chẳng có lo ngại gì.. còn phần lớn còn lại..

 

Là vì buổi tiệc yêu cầu mang theo người yêu của mình đến góp vui, bọn bạn của Luhan thì nháo nhào lên mừng rỡ, đứa nào cũng có người yêu rồi nên không sợ.. còn cậu phải đắn đo, suy nghĩ ghê lắm mới dám hỏi anh.. cậu biết chắc là nếu Chanyeol biết chuyện mình đem anh ấy theo với tư cách bạn trai, thì nằm mơ anh ấy cũng không đi..

 

“Không.”

 

Thấy chưa..

 

Gỏn lọn đúng một chữ, không thừa không thiếu, đúng trọng tâm..

 

Lời nói người kia phát ra cậu cũng từ bỏ luôn hy vọng. Đối với người như Chanyeol thì đừng có mà nghĩ đến chuyện năn nỉ hay mè nheo.. anh là người vô tâm và lạnh lùng số một..

 

Dù có hơi buồn, nhưng cũng đã quen.. cậu cũng chỉ biết im lặng ngồi nhìn anh ăn xong, cậu chăm chú nhìn những đường nét trên khuôn mặt nam tính của anh, nhìn đến đăm chiêu, suy nghĩ dần miên man, trong lòng thoáng đau khi Chanyeol vẫn xem cậu như người ngoài..

 

Điều đó cậu đương nhiên biết chứ..

 

Anh ghét cậu lắm..

 

Cũng tại cha cậu mà mẹ mới bỏ cha anh ấy và anh ấy ở lại.. tại cha cậu chia rẽ hạnh phúc của họ, và cũng tại cậu..

 

Kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho cha anh và mẹ cậu..

 

Anh ghét cậu cũng phải thôi, chính cậu còn ghét bản thân mình mà.. Luhan ước mình không phải sinh ra thì hay biết mấy.. ước mình không phải gặp Chanyeol, không phải yêu anh, thì đã không đau khổ như vầy..

 

/cạch/

 

Luhan hơi ngẩn đầu, Chanyeol đã ăn sáng xong rồi, bây giờ anh phải đi làm..

 

Cậu cũng đứng lên, lon ton chạy theo lưng tiễn anh ra ngoài, dù người kia không liếc lấy mình một lần, nhưng cậu vẫn mỉm cười, cười đến sáng lạn, nụ cười của cậu còn sáng hơn cả các vì tinh tú trên trời..

 

Sở dĩ Luhan phải cười như vậy..

 

Cũng vì cậu muốn..

 

Mỗi khi Chanyeol nhìn cậu.. đều là những lúc cậu đẹp nhất..

 

Nhưng thật tiếc a, lần này cũng như những lần trước, dù cười đến mỏi cả miệng cũng chẳng ai thèm thấy..

 

 

.

 

 

…………………………………….

 

 

[Nhà họ Oh]

 

.

 

.

“Sehun.. anh đã ăn sáng chưa?”

 

Baekhyun mặc bộ đồ học sinh đứng bên cạnh hỏi, đứng tần ngần ra đó một hồi lâu cũng không thấy người kia lên tiếng, cậu cũng bỏ cuộc, đem balo khoác lên vai, vừa định bước ra khỏi cửa mới sực nhớ gì đó, cậu chạy đến bên cạnh Sehun hỏi, giọng nói cũng không dám lớn.

 

“Anh.. chiều mai.. có đến buổi tiệc chia tay trường không?”

 

Sehun lúc này mới ngưng chơi game, mắt có hơi nhướng lên nhìn cậu, một hồi lâu mới trả lời.

 

“Cậu nhắc tôi mới nhớ. Có.”

 

Baekhyun mừng rỡ, cậu không ngờ là Sehun trả lời cậu a, lại càng không ngờ là hắn chịu đến buổi tiệc a. Chưa kịp vui mừng xong thì thấy hắn lấy điện thoại từ trong túi ra.

 

“Uy, Luhan. Chiều mai cậu dẫn ai đi đến buổi tiệc?”

 

Là anh Luhan sao? Sao.. Sehun lại gọi cho Luhan? Tim của cậu đập nhanh..

 

“Không ai cả sao? Tôi cũng vậy, chúng ta đi chung?”

 

Đi chung? Ai đi chung với ai?

 

“Được được.. mai tôi đến đón cậu.. sao? Không cần? được. vậy mai gặp ở trường.”

 

Xong rồi hắn cúp máy, để Baekhyun đứng ở đó nghệch mặt ra..

 

Thì ra ngay từ đầu hắn đã ý định đi cùng Luhan rồi, Sehun.. đúng là không để mình vào trong mắt mà..

 

Baekhyun.. mày chính là tự đa tình.. người ta có yêu mày đâu..

 

“Sao còn không đi học?” – Sehun nhìn cậu, sau đó môi có khẽ nhếch lên khinh bỉ – “Đừng có nghĩ tôi đưa cậu đi”

 

Nói rồi hắn tiếp tục chơi game của mình, mặt có hơi vui vẻ vì đạt được ý muốn, Baekhyun biết, từ khi chuyện hắn cùng Luhan từ trong phòng bước ra, áo quần xộc xệch thì cậu đã biết..

 

Nhưng..

 

“Em là vợ anh mà?”

 

<RẦM>

 

“Cậu” – Hắn sau khi đập cái máy chơi game xuống thì quay phắt qua chỉ vào mặt cậu – “Nghe cho rõ. Tôi – và – cậu, chính là không bao giờ có chuyện vợ chồng với nhau.”

 

Dường như chuyện Baekhyun là vợ khiến hắn rất mất mặt, Sehun từ trước đến giờ không ngừng nhắc nhở cậu đừng mơ mộng đến chuyện đó, mắng cậu là thằng ngu, suốt ngày tưởng tượng..

 

“Nhưng..” – Tâm là một mảng đau xót. Hắn như đang đem tim cậu ra chà đạp. Cậu đau đớn bao nhiêu thì hắn hả hê bấy nhiêu.

 

“IM ĐI” – Sehun quát ầm lên, hai tay xốc áo cậu lên – “VỪA NHÌN CẬU THÔI TÔI ĐÃ MUỐN ÓI, RÁC RƯỞI. CẬU TỰ NHÌN LẠI MÌNH ĐI. VỪA NGHÈO VỪA QUÊ LẠI CÒN RÁCH NÁT. CẬU KÊU TÔI CHỌN LỰA DẪN CẬU HAY LUHAN ĐI DỰ TIỆC Á? PHI. CẬU CÓ PHẢI LÀ CHƯA TỈNH NGỦ HẢ? MAU CÚT ĐI HỌC ĐI.”

 

Hắn nói rồi xô cậu ngã ra đất, song xoay người tiếp tục ngồi trên ghế salon, nhặt dưới đất lên cái máy chơi game mình mới vừa đập. Hắn ra sức nhấn nhấn.. nhấn đến đỏ mặt..

 

Nó không ăn! Cái máy đã bị hư, cho dù hắn có vỗ cỡ nào, tháo ra hay lắp lại nó vẫn không chỉnh được.

 

Hắn nóng giận đứng lên đập cái máy xuống đầu cậu.

 

/Bốp/

 

Một dòng máu tươi chảy từ trên đầu của Baekhyun xuống, máu hoà cùng nước mắt cậu tạo nên một màu đỏ lợt..

 

“CÚT” – Hắn hét vào mặt cậu. Trên mặt đã lộ ra những gân xanh..

 

Cậu rốt cuộc cũng không bằng một cái máy chơi game..

 

Haha..

 

Đã quen..

 

Đúng! Chính là đã quen với tính cách và hành động của hắn.

 

Cậu tự nhếch môi cười khinh bỉ mình, song rồi bò dậy, lau nước mắt rồi chạy vào phòng như đang trốn cơn thịnh nộ của hắn, nhưng thật sự cậu không muốn để hắn thấy những giọt nước mắt nhục nhã của cậu..

 

/cạch/

 

Nhìn những hàng máu tươi vẫn đang chảy xuống mặt.. chảy đến áo cậu là một mảng màu đỏ. Baekhyunn nhanh chóng lau đi máu trên mặt mình, rồi mới mở tủ lấy ra hộp dụng cụ quen thuộc..

 

Đem dụng cụ băng bó để ra giường, cậu ngồi trước gương tự mình băng bó.. miệng vết thương bị tóc che đi một chút, nhưng không to quá.. hôm nay xem như hắn nhẹ tay rồi..

 

Miếng bông gòn thấm cồn vừa chạm vào vết thương.. cậu liền nhăn mặt..

 

Đau.!

 

Tất nhiên là rất đau..

 

Nhưng nó cũng không bao giờ đau bằng những gì Sehun gây ra cho cậu.. dù phía trên đầu có chảy máu bao nhiêu cũng không bằng một phần nhỏ máu trong tâm cậu đang rỉ ra..

 

Suy cho cùng Baekhyun cũng vẫn là không thể ngừng yêu hắn, không thể từ bỏ..

 

Nước mắt lại rơi..

 

Baekhyun. Mày là đồ ngốc. đồ không biết xấu hổ.. tại sao phải khóc như một đứa con gái vậy chứ?

 

Hắn không phải rất rõ ràng thẳng thắn sao?

 

Mày còn mơ mộng, còn ảo tưởng, còn ngu ngốc.. dù hắn có chà đạp mày, có đánh đập sỉ nhục mày.. mày vẫn ngu ngốc yêu hắn?

 

Tại sao chứ? Trong mắt hắn.. mày chỉ là..

 

Cậu ngưng lại suy nghĩ của mình.. đưa mắt nhìn chăm chăm bộ dáng phản chiếu của mình trong tấm gương trước mặt. Người kia.. quả thật là..

 

Xấu.

 

Tệ.

 

Quê mùa.

 

Thôi lôi.

 

Nhếch nhát..

 

Chính là những từ cậu giành cho bản thân.. cậu không giật mình, không buồn.. vì cậu nghĩ mình có mặt trên đời này để gặp được Sehun là điều tuyệt vời nhất..

 

Nhưng.. hoá ra những gì hắn nhìn thấy mình cũng như mình tự nhìn mình nhìn thấy đều là đúng.. không hề sai..

 

Haha.. Sehun nói phải.. hắn chính là không nên dẫn cậu đi.. không phải tự làm mình mất mặt như vậy.. cậu là đồ bỏ, là phế thải, dù có ném cậu ra ngoài đường cũng không ai thèm nhặt..

 

“Mày chỉ là rác rưởi”

.

 

.

………………………………………………..
.

 

.

 

<Ting! Ting!>

 

“Anh lại muốn cái gì đây?” – Baekhyun chán nản quay sang nhìn người đang ngồi trong chiếc xe BMW màu bạc kia. Cũng vì người đó mà Sehun ngày trước xa lánh, bây giờ còn xa lánh cậu hơn..

 

/cạch/

 

Chanyeol nhanh chóng bước xuống xe, lông mày có hơi nhíu lại, anh đi đến bên cạnh cậu, đưa tay chạm vào miếng vải màu trắng to oành trên đầu cậu.

 

“Em bị sao thế?” – Giọng nói có phần thương xót.

 

“Tôi..” – Cậu tránh né tay hắn, thu đầu mình lại. – “Chỉ là không cẩn thận đập đầu vào cửa thôi”

 

“Hừ.. hậu đậu thế không biết? Có đau lắm không?”

 

Vừa nói anh vừa giữ tay cậu lại, đưa miệng mình thổi thổi vào chổ vết thương..

 

Hành động này khiến Baekhyun càng đau lòng, cậu không biết đây là lần thứ mấy mình ước phải chi Sehun được như người con trai này..

 

“Sao đến trễ vậy? Tôi chờ em lâu rồi đấy. Bây giờ cũng đã trễ học rồi.”

 

“Ừm.. tôi.. ngủ quên..” – Baekhyun ấm úng đáp lại, không dám để Chanyeol biết được được mình bị Sehun đối xử như vậy, nếu anh ta biết, không biết có bao nhiêu phần khinh bỉ với mình.

 

“Đi. Chúng ta đi ăn sáng. Hôm nay em nghỉ một bữa đi.”

 

Baekhyun đối diện với cái nhìn của Chanyeol thì không nỡ từ chối, một phần là cậu không muốn đến trường vào lúc này, không muốn biết tụi trong lớp khi thấy cậu băng bó như thế này sẽ có bao nhiêu chê cười, với phần còn lại là người này đã có thành ý với cả bỏ luôn công việc nên mình không thể từ chối..

 

“Được.”

 

.

 

.

………………………………………………….

.

 

.

“Ăn nhiều một chút. Em xem em ốm bao nhiêu hả?” – Chanyeol hết đũa này đến đũa khác gắp thức ăn bỏ vào chén của cậu, lại quên mất mình từ nãy giờ không ăn được bao nhiêu.

 

“Cảm ơn anh..”

 

Baekhyun cúi mặt xuống ăn, cậu phải kiềm chế, kiềm chế, không được khóc.. khóc là nhu nhược..

 

Người kia không biết có phải là thích mình thật lòng không, hay chỉ là có ý định đùa giỡn mình, mình phải nói làm sao đây? Nói là mình đã có chồng rồi hay sao? Nói là chồng của mình chính là người đã ngủ với em trai anh ấy hay sao?

 

Không được.

 

Nếu như vậy, Chanyeol sẽ lánh né mình.. cậu chỉ còn có mình anh là quan tâm.. cậu không thể để mất như vậy được..

 

Nhưng mình không thích hay yêu anh ấy.. phải nói làm sao đây..?

 

“Baekhyun này.” – Chanyeol đưa tay lay lay người cậu..

 

“Haa..??” – Baekhyun giật mình ngẩn đầu lên..

 

“Em học trường XYA phải không?”

 

“Vâng..”

 

“Lúc trước anh cũng học ở đó, nhưng chắc em vào lúc anh ra trường nên không biết..”

 

“A.. vâng..”

 

“Nghe nói ngày mai trường tổ chức tiệc chia tay những khoá vừa ra trường phải không?”

 

“Phải a..”

 

“Vậy.. ngày mai em đã có người đi cùng chưa? Đi một mình sẽ mất mặt lắm..”

 

“A.. vốn dĩ đã có..” – Gương mặt có hơi buồn, ha, đúng rồi, đi một mình thì thật là mất mặt a.. cậu.. rốt cuộc có hay không không nên đi?

 

“Vốn dĩ? Vậy bây giờ không phải không? Ngày mai tôi đến rước em đi cùng nhé?”

 

“Hả?”

.

 

.

End chap 1.

 

 

 

 

8 thoughts on “[Longfic – ChanLuHunBaek][Chap 1] – NGƯƠI LÀ TÂM CAN CỦA TA

  1. Khổ thân 2 thg thụ 2 thg công. Toàn yêu đối ng ấy nhưng ng ấy ko đáp trả. chẳng biết hy cho thành HH CB hay ko. chắc là ko nhưng vẫn hóng ~~~~
    _Hủ Móm_

Cảm Xúc : ▌(✿◠‿◠) ▌(◕‿◕✿) ▌ (。◕‿◕。) ▌ ┌( ಠ_ಠ)┘ ▌ щ(゚Д゚ щ) ▌ 凸(¬‿¬)凸 ▌ ʅ(。◔‸◔。)ʃ ▌ づ。◕‿‿◕。)づ ▌ ✿◕ ‿ ◕✿ ▌ ¯\(©¿©) /¯ ▌ (●´ω`●) ▌ o(╥﹏╥)o ▌ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ▌ (〜 ̄▽ ̄)〜 ▌ ♡ヽ(*´д`*;) ▌ Σ(ノ´Д`)ノ ▌ 。゚(TヮT)゚。 ▌ ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆ ▌ ≧(´▽`)≦ ▌ ♪♪(o*゜∇゜)o~♪♪ ▌ ( ̄□ ̄;)!!▌(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ▌(┛◉Д◉)┛彡┻━┻ ▌ (ノ`Д´)ノ彡┻━┻ ▌ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ ▌ ┻━┻ ヽ(`Д´)ノ ┻━┻ ▌o(>﹏<)o ▌

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s